Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

 

Lịch sử blog Việt (cập nhật năm 2014)

Đoan Trang tại Đoan Trang - 4 tuần trước
*2010-2013* *2014* *2/1:* Báo Tuổi Trẻ khởi đăng loạt bài bốn kỳ “40 năm hải chiến Hoàng Sa”, tác giả Quốc Việt và Trần Nhật Vy. Cả báo chính thống (Thanh Niên, Tuổi Trẻ) lẫn truyền thông độc lập (Dân Làm Báo và các trang cộng đồng trên Facebook) đều mở chuyên đề tưởng niệm 40 năm cuộc huyết chiến (18/1/1974). *7/1: *Tại phiên xử Dương Chí Dũng (Chủ tịch HĐQT Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam Vinalines), bị cáo Dương Chí Dũng khai đã được chính Thứ trưởng Công an Phạm Quý Ngọ mật báo tin bị “Thủ tướng chấp thuận lệnh khởi tố bắt tạm giam”. Hơn một tháng sau, tối 18/2, Phạm Quý Ngọ mấ... thêm »

 

Những câu hỏi và trả lời đơn giản nhất về nhân quyền

Đoan Trang tại Đoan Trang - 1 tháng trước
- *Nguyễn Huyền Trang* *(Luật Khoa tạp chí) Ngày Quốc tế Nhân quyền (10/12) năm nay, mời các bạn cùng Luật Khoa tạp chí tìm hiểu những điều căn bản nhất về nhân quyền, thông qua những câu hỏi và trả lời đơn giản nhất: Nhân quyền là gì? Tại sao cần hiểu về nó? Có thể chăm lo cho quyền này trước, gác quyền kia lại sau không? v.v.* *Nhân quyền là gì?* Như chính cái tên gợi ra, nhân quyền là quyền được sống như một con người. Đó không phải là những quyền mà một người kiếm được, được ban cho, hay được kế thừa từ người khác. Chúng là những quyền cố hữu, cơ bản mà một người nghiễm ... thêm »

Cú rớt đài của bí thư thành uỷ Hà Nội Phạm Quang Nghị.

Buôn Gió.
Giữa năm 2014 vị thế của Phạm Quang Nghị lên cao, đây là thời điểm vụ trong án Dương Chí Dũng, Phạm Quý Ngọ đang thu hút dư luận tạo thành một vòng xoáy khốc liệt khiến nhiều lãnh đạo cao cấp khác bị cuốn vào.
Tranh thủ thời điểm các đối thủ khác trong vòng xoáy ấy, bí thư Hà Nội Phạm Quang Nghị đã đẩy mạnh những hoạt động để vận động quảng bá hình ảnh của mình cho chức TBT tương lại. Ông Nghị có chuyến đến thăm hàng loạt các tỉnh đồng bằng Nam Bộ, một hành động rất hiếm mà các uỷ viên BCT người Bắc chưa mấy ai làm. Ngay cả TBT Nguyễn Phú Trọng cũng chưa làm điều đó trong nhiệm kỳ của mình.
Để cho các đối thủ phải sa đà thêm vào vòng xoáy Vinashin, khi mà lời khai của Dương Chí Dũng về một ông anh ở Bộ Công An chưa báo nào dám đăng. Thế đang giằng co, vờn nhau, bất ngờ tờ báo Hà Nội Mới nhận sự chỉ đạo của Hồ Quang Lợi, một đàn em thân tín của Phạm Quang Nghị đột ngột nêu đích danh tên tuổi tướng Phạm Quý Ngọ trong lời khai của Dương Chí Dũng.
Bài viết của báo Hà Nội Mới như một phát đại bác hỗ trợ phá toan bức màn phòng thủ của Phạm Quý Ngọ, khiến tiến trình vụ án được mở rộng, Phạm Quý Ngọ lọt vào vụ trọng án chờ kết luận. Rút cục Phạm Quý Ngọ chết bất ngờ do bệnh. 
Nếu không có bài báo của Hà Nội Mới, chắc chưa ai dám đụng đến Phạm Quý Ngọ.
Chiến dịch đánh tham nhũng ở Vinashin do Nguyễn Bá Thanh cầm đầu thật ra là thực hiện ý đồ của TBT Nguyễn Phú Trọng. Hành động cho tờ HNM đăng tên Phạm Quý Ngọ là hành động mà Phạm Quang Nghị muốn bày tỏ sự trung thành của mình với TBT Nguyễn Phú Trọng. Mọi ý tưởng của Nguyễn Phú Trọng đưa ra đều được Phạm Quang Nghị hăng hái hưởng ứng thực hiện như cuộc lấy phiếu tín nhiệm quan chức Hà Nội các cấp trong thành uỷ cũng như uỷ ban NDTP.
Sau khi lấy lòng được Nguyễn Phú Trọng, nhận thấy quân đội là lực lượng mạnh trong cuộc tranh giành chiếc ghế TBT. Phạm Quang Nghị đã nắn cả một con đường thẳng thành hình chữ U để chạy qua khu dinh cơ của các tướng lĩnh quân đội tại Hà Nội. 
Bước tiếp theo Phạm Quang Nghị sang Hoa Kỳ trong vai trò mập mờ của một TBT tương lai, tặng cho thượng nghĩ sĩ Hoa Kỳ tấm hình vị thượng nghị sĩ này lúc bị bắt làm tù binh tại Hà Nội. Thông điệp mang tính nhục mạ này của Phạm Quang Nghị muốn nhắn nhủ rằng quan hệ ngoại giao Mỹ - Việt không thể nào tốt đẹp được, nhắc nhở dư luận Mỹ - Việt luôn là kẻ thù. Một hành động gián tiếp để lấy lòng nước láng giềng Trung Quốc đang lo sợ lãnh đạo tương lai của Việt Nam sẽ xa rời 16 chữ vàng để tiến gần quan hệ chiến lược toàn diện với Hoa Kỳ.
Những bước đi tiến tới chức TBT của Phạm Quang Nghị có thể tóm tắt các điểm sau.
- Giữ hình ảnh Hà Nội là một đảng bộ trong sạch vững mạnh. Đi đầu trong việc thực hiện nghị quyết của BCT. Đoàn kết thân ái với các đảng bộ địa phương khác. Quan điểm thực hiện đường lối 16 chữ vàng trong bang giao Trung Việt. Cứng rắn với những hành vi khiến quan hệ Trung Việt xấu đi. Lợi dụng việc chống tham nhũng để chọc gậy bánh xe khiến các đối thủ khác phải sa vào vòng đấu đá, còn riêng mình ung dung nhàn nhã có thời cơ, uy tín tiếp cập chức TBT.
Ở vị trí quan chức Cộng Sản, việc kết bè cánh, tạo uy tín, gây chia rẽ đối thủ để tranh giành quyền lực là việc bình thường. Đây là đặc trưng nội bộ ĐCSVN không phải riêng gì một mình Phạm Quang Nghị. 
Nhưng điều không thể chấp nhận được ở Phạm Quang Nghị là để đạt được mục đích là TBT đã ra tay trấn áp những người yêu nước một cách thái quá để nhằm giành sự ủng hộ của Trung Quốc.  Hẳn ai cũng biết từ nhiều năm nay, chiếc ghế TBT Việt Nam luôn phải chịu chi phối từ phía Trung Quốc. Giá như Phạm Quang Nghị chọn con đường đã đi như Nông Đức Manh, Nguyễn Phú Trọng là bày tỏ tình hữu nghị với Trung Quốc cũng là lẽ thường, nhưng đi quá mức lấy lòng Trung Quốc bằng cách thù hận những người yêu nước là việc khiến người đời phải lo ngại. 
Việc đi quá mức này chẳng hạn như báo Hà Nội Mới số ra ngày 19.9.2008 đưa bài ca ngợi tướng Trung Quốc Hứa Thế Hữu là tướng tài, có tâm, có lòng, quảng đại.
Thực tế Hứa Thế Hữu là tướng Trung Quốc được Đặng Tiểu Bình tin cậy giao cho trách nhiệm tấn công 6 tỉnh biên giới Việt Nam năm 1979 cùng với tướng Dương Đắc Chi. Là người am hiểu địa hình, quân đội Việt Nam Hứa Thế Hữu là tướng chính chủ lực cầm quân. Quân đôị của Hứa Thế Hữu đã tàn sát đàn bà, trẻ con dân tộc Viêtj Nam suốt 6 tỉnh biên giới, phá tan làng mạc, giết hại nhiều chiến sĩ, đồng bào ta. Mọi điều ấy đến trẻ con cũng biết. Thế nhưng một cơ quan tuyên giáo mạnh như thành uỷ Hà Nội có lẽ nào không biết.
Không phải họ không biết. Họ biết rõ nhân dân ta nghĩ gì nên họ dội gáo nước lạnh thẳng thừng nhằm nhục mạ tinh thần dân tộc của nhân dân ta một cách triệt để. Hàng ngày đài truyền hình Hà Nội từ năm này qua năm khác dưới thời Phạm Quang Nghị công chiếu liên miên những bộ phim Trung Quốc. Khiến cho thanh niên Việt Nam yêu văn hoá, con người, lãnh đạo Trung Quốc hơn yêu Việt Nam, hiểu văn hoá Trung Quốc hơn văn hoá Việt Nam.
Đặc biệt cảm thấy dùng các biện pháp chính quy không đủ, thành uỷ Hà Nội còn lập ra đội dư luân viên, xung kích trên mặt trận bảo vệ tư tưởng thân Tầu của mình. Đạo diễn và chỉ đạo đội xung kích này là thiếu tướng an ninh, phó giám đốc công an Thành phố Hà Nội Bạch Thành Đinh, trưởng ban tuyên giáo thành uỷ Hà Nội Hồ Quang Lợi và chỉ đạo chung là phó bí thư thành uỷ Tưởng Phí Chiến.
Trong cả nước, chỉ riêng có duy nhất Hà Nội là sử dụng đội ngũ xung kích dư luận viên này một cách chính quy và bài bản, có chiến lược. Đây là mô hình thí điểm để tương lai khi  Phạm Quang Nghị nắm chức TBT sẽ nhân rộng và phát triển cả nước.
Thành uỷ Hà Nội có mối kết thân mật thiết với thành uỷ Bắc Kinh, trong cuộc gặp gỡ trước đại lễ 1000 năm Thăng Long. Dưới danh nghĩa là giúp Hà Nội làm đại lễ thành công, thành uỷ Bắc Kinh đã cử một phái đoàn sang hướng dẫn cách làm đại lễ theo phong cách của Trung Quốc, sử dụng vật liệu, pháo hoa ( gây ra vụ nổ ở Mỹ Đình mà số người chết đến nay còn giấu kính )..của Trung Quốc và tài trợ một khoản tiền rất lớn. Một phần ngân sách để cho Tưởng Phí Chiến, Hồ Quang Lợi, Bạch Thành Định thực hiên mô hình dư luân viên, xung kích lấy ra từ cái goi là chương trình hỗ trợ quan hệ hai thành uỷ thủ đô hai nước.
Chính vì mục đính chính trị và tiền bạc tài trợ từ phía Trung Quốc mà những kẻ chỉ đạo đôi ngũ Dư Luân Viên, xung kích này đã ngày càng đẩy những hành vi trấn áp người dân Hà Nội yêu nước lên cao, bất chấp cả đạo lý dân tộc, đạo lý lịch sử. Chúng miệt thị những người biểu tình yêu nước phản đối Trung Quốc, bắt bớ, đàn áp, dùng mọi thủ đoạn đánh vào đời sống cá nhân  chưa đủ.
Ngày 19/1/2015 thiếu uý an ninh Trịnh Việt Dũng đóng giả làm thanh niên xung kích đập tan lẵng hoa của những người yêu nước tưởng nhớ những chiến sĩ VNCH đã hy sinh bảo vệ chủ quyền dưới họng súng Trung Quốc. Hành vi này càng trở nên trầm trọng hơn, bày tỏ rõ cho dư luận thấy quan điểm thù địch với lòng yêu nước của nhân dân ta hơn khi giữa thủ đô Hà Nội, thiếu uý Trinh Việt Dũng  lớn tiếng chửi những chiến sĩ hy sinh đó là bọn '' nguỵ  bán nước ''.
74 anh linh của những người đã chiến đấu vì chủ quyền đất nước, dù họ có binh lính của chế độ nào , Lê, Trần, Nguyễn, Lý đi chăng nữa. Điều hiển nhiên là 74 con người anh dũng ấy đã hy sinh vì mảnh đất quê hương. Họ chiến đấu ngoài hải đảo xa xôi, chống lại sự xâm lược của ngoại bang. Họng súng của họ chĩa vào quân giặc,  họ không hề chiến đấu trên đất liền để mà quy kết họ tội bán nước, hại dân nào cả. Có đại biểu quốc hội từng lên tiếng phải ghi nhớ công ơn họ, thủ tướng chính phủ cũng nhắc đến sự hy sinh của họ, người dân trong và ngoài nước đóng góp tấm lòng thương nhớ họ qua chương trình Nhịp Cầu Hoàng Sa, chuẩn đô đốc Việt Nam cũng đến nhà những người lính ấy để cúi đầu tưởng niêm. Lịch sử và đạo nghĩa của một dân tộc phải rạch rồi ân oán như vậy thì dân tộc ấy mới đáng tư cách tồn tại.
Chắc chắn thiếu uý an ninh Trịnh Việt Dũng trong vai xung kích mà dư luận viên che đậy gọi là '' một thanh niên yêu nước tên Dũng '' làm theo mệnh lệnh nào đó, chỉ có thế anh ta mới tha hồ nhục mạ vong linh của những người lính hy sinh bảo vệ tổ quốc. Mênh lệnh đó là ý đồ xuyên suốt bao năm qua của thành uỷ Hà Nội từ vụ ca ngợi Hứa Thế Hữu đến vụ nhục mạ linh hồn tử sỉ Việt Nam chống Tàu.


Thanh niên tên Dũng giật hoa và miệt thị anh linh chiến sĩ VNCH



Thiêú uý Trịnh Việt Dũng cùng sát cánh với đội ngũ Dư Luân Viên Hà Nội.

https://www.facebook.com/video.php?v=713976985377024


Clip mà dư luận viên Hà Nội ghi lại chiến công của thiếu uý Trinh Viêt Dũng.


Hành động của Trịnh Việt Dũng được thực hiện có bài bản, có sự phối hợp, tính toán.  Dũng mặc quần áo dân sự, xông vào cướp hoa, chửi bới, nhục mạ người hy sinh. Có sự chứng kiến của công an, dân phòng. Có đội ngũ dư luận viên đào tạo bài bản quay phim ghi hình , đưa lên mạng.

Một chuỗi phối hợp như thế chỉ thực hiện được khi có sự chỉ đạo thống nhất từ trên cao. Và sự phỉ báng, nhục mạ 74 chiến sĩ VNCH đã hy sinh ấy cũng phải có sự chỉ đạo trên cao cỡ như Tưởng Phí Chiến, Hồ Quang Lợi , Bạch Thành Định.


Trời cao có mắt, dẫu Phạm Quang Nghị dày công vun vén tâm linh, xây dựng chùa chiền ở quê nhà, kết giao với bọn sư sãi làm bùa phép để mong được chức cao chót vót. Dẫu Phạm Quang Nghị trong 10 năm tỏ vẻ trong sạch, liên khiết, lập bè, kết phái, chọc gây bánh xe để mưu đồ chức vị TBT...nhưng cái giá phải trả của nhân quả là điều tất yếu. Trong cuộc bỏ phiếu tín nhiệm Bộ Chính Trjj ở hội nghị trung ương 10 vừa qua. Phạm Quang Nghị xếp hạng 19/20/ Thấp hơn cả uỷ viên dự khuyết, chỉ trên một phụ nữ.


Đó là cái giá phải trả cho sự dung túng bọn tay chân sử dụng đội ngũ xung kích, dư luận viên để miệt thị vong linh chiến sĩ hy sinh vì tổ quốc. Chùa chiền nào, sư sãi nào có thể mang phúc đến cho kẻ xâm phạm đạo lý dân tộc như vậy. 

Những kẻ làm cho Phạm Quang Nghị mất uy tín ở cuộc bỏ phiếu vừa qua, chính là những kẻ đứng đằng sau tổ chức đội ngũ dư luận viên, xung kích tung hoành tại Hà Nội, những kẻ dựng những trang bloge ẩn danh để xúc phạm những người yêu nước. Mọi hành động lộng hành của những kẻ này đã khiến bí thư thành uỷ Hà Nội Phạm Quang Nghị rớt khỏi vũ đài chính trị. Sau vụ đại biểu quốc hội Hà Nội Châu Thị Thu Nga bị bắt vì lừa đảo tiền nhân dân sẽ đến vụ Nguyễn Quốc Hùng, phó chủ tịch Hà Nội mà Phạm Quang Nghị cất nhắc lên đối dầu với việc tham nhũng bị phanh phui khi xây dựng cơ bản các công trình tại Hà Nội.

http://nvphamvietdao.blogspot.de/2015/01/phat-hien-nhieu-sai-pham-trong-cac-du.html


Còn một năm nữa đến đại hội Đảng. Còn chưa muộn để cho bí thư thành uỷ Hà Nội Phạm Quang Nghị sửa chữa sai lầm, đó là dẹp bỏ bọn dư luân viên, xung kích. Dẹp bỏ bọn gian thần hại chủ như Tưởng Phí Chiến, Hồ Quang Lợi, Bạch Thành Định. Những kẻ mà xướng tên lên thôi người ta đã có cảm giác là người Tàu chứ chưa cần nhìn hành động  lời nói của chúng.

Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2014

Dứt khoát không để vở nợ.

  "...Dứt khoát không để vở nợ." _  Khi tôi nói như thế là lúc tôi còn thanh thản thoải mái với cuộc sống kinh tế , tất nhiên thương trường là chiến trường , làm ăn có lãi có lổ ... nhưng tôi đủ khả năng giải quyết và trang trải ... nợ nần ! Tôi đang nói gì thế nhỉ !!?? _ Khi nói về kinh tế bản thân , gia đình hay Cty doanh nghiệp của một ai đó mà người ta nói đến , nghỉ đến hai chử "vở nợ" là lúc dồn hết tâm lực để "vực dậy" nhưng khi không vực nổi, khi cái "xác đã không hồn" người ta nghỉ đến cách giải quyết "phá sản" và "thanh thản" chấp nhận thất bại và có quyết định rút tỉa kinh nghiệm để làm lại từ đầu !                        
  Nhưng "... Dứt khoát không để vở nợ." là câu nói của một trong những người có trọng trách cao nhất của một Quốc gia , dẫn dắt , nắm giử vận mệnh của cả một dân tộc thì thực trạng nền kinh tế và thảm trạng "vở nợ" đang bên ... bờ vực ! Vậy nhưng cách giải quyết "phá sản" và sự "thanh thản chấp nhận" không thể là "cách" và "thái độ" của họ được !? Tất nhiên là không ai đi bầu cho những người mà đoán được đến lúc họ chơi một câu :"...Dứt khoát không để vở nợ." và càng không thể bầu cho cái "thái độ thanh thản" đó cả ! Thế nhưng thực tế nó đã được phát ra từ một "Hội nghị toàn quốc " Thế thì trách nhiệm của những người cầm lá phiếu bầu ra những người đại diện có "cách" (hành động và quản lý) và "thái độ" như thế có " "thanh thản" chấp nhận thất bại và có quyết định rút tỉa kinh nghiệm để làm lại từ đầu !" !? Không một ai và cả những trí thức lớn , những người có tâm có tầm cũng chỉ phản biện "hòa bình" yếu ớt xoay quanh chỉ ra những sai sót quản lý , sai lầm chính sách , cơ chế ... chỉ phản biện mà thiếu phản ứng !  Điều này dể hiểu thôi ! Bởi chúng ta đang sống trong cái rọ của sự độc quyền dị biệt ! Và cũng chính trong cơ chế đó nên có nhiều những câu nói của những "lảnh đạo" , "cách" và "thái độ" của họ và "cách" và "thái độ" của người dân nó cũng dị biệt và lạ lùng !
     Đó là lý lẻ để tôi nghỉ đến ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là tác giả câu nói trên sau khi ông thả "quả bom tấn" chỉ trích và thừa nhận từ xưa tới nay hệ thống thống kê và phương pháp tính GDP không xác thực của ... nền kinh tế ! . Tại sao ông nói như thế ? _ Tại vì nó thực là như thế ! Ai cũng biết thế ! . Tại sao đến bây giờ ông mới nói ? _ Tại bây giờ mới là thời điểm nói ra ! . Tại sao nói ra phải có thời điểm và tại sao bây giờ mới là thời điểm nói ra và mục đích nói ra chính là gì (!?)là một chuổi những phân tích có "hệ thống" không thể không dị biệt và lạ lùng ... đến là lạ lùng và dị biệt ! Hy vọng đây là những chỉ dấu cộng hưởng đậm nét quyết định một sự thay đổi ngoạn mục và cả những "hạng mục" hay còn nhiều cách gọi tên thú vị khác ! Dẩu sao cũng hy vọng ... "Dứt khoát không để vở nợ." !

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014


Một thất bại hoàn toàn và trái khuấy của Trung Quốc tại Biển Đông

Trần Ngọc Cư dịch
“Bất cứ điều gì mà Bắc Kinh hi vọng đạt được trong việc triển khai giàn khoan Hải Dương 981 đều không thành công – dù đó là dầu lửa, lợi thế lãnh thổ, hay thắng lợi chiến lược dài hạn.”
clip_image002
Dù bằng bất cứ thước đo nào mà ta lựa chọn, cuộc phiêu lưu giàn khoan gần đây của Trung Quốc là một thất bại thê thảm. Bắc Kinh đã không đem về thêm một giọt dầu nào cho giới tiêu thụ Trung Quốc, không lấy thêm được một tấc lãnh hải nào, mà chỉ dâng hiến cho Mỹ một lợi thế chiến lược trong khu vực. Sự đoàn kết của khối ASEAN vẫn được duy trì vững vàng và địa vị của các thế lực “thân Bắc Kinh” tại các nước có tranh chấp tại Biển Đông, đặc biệt tại Việt Nam, đã bị suy yếu nghiêm trọng. Trung Quốc đã phơi bày sự kém cỏi của mình trong việc thực hiện chính sách đối ngoại. Vì sao mọi việc đã diễn ra trái khuấy như vậy?
Chúng ta không biết được giới lãnh đạo Trung Quốc hi vọng sẽ đạt được điều gì khi họ phê chuẩn việc hạ đặt giàn khoan lớn nhất của Trung Quốc và triển khai một đội hạm thuyền hộ vệ vào vùng nước cũng được Việt Nam tuyên bố chủ quyền. Không có dấu hiệu gì cho thấy chiến dịch này chỉ là một nỗ lực tìm kiếm dầu khí. Có nhiều địa điểm thuận lợi hơn để Trung quốc đầu tư thăm dò. Ngày 19 tháng Ba, Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC) công bố đã phát hiện một khu vực dầu khí có kích cỡ trung bình tại một vùng nước không tranh chấp gần Đảo Hải Nam. Việc khai thác khu vực này đã bị đình hoãn trong trong thời gian cuộc phiêu lưu Hoàng Sa đang diễn ra ở một vùng nước xa xôi về phía nam.
Hai vùng đáy biển được giàn khoan khủng Hải Dương 981 thăm dò không có viễn ảnh tốt về trữ lượng dầu khí. Một báo cáo năm 2013 do Cơ quan Quản lý Thông tin Năng lượng Hoa Kỳ đưa ra cho thấy rằng tiềm năng dầu khí của khu vực Hoàng Sa được coi là thấp. Một dấu hiệu có ý nghĩa là Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc [CNOOC], một công ty có kinh nghiệm nhất của Trung Quốc về khai thác dầu khí ngoài khơi, đã không tham dự vào cuộc viễn chinh này. Mặc dù một chi nhánh của Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc là Công ty Hữu hạn Cung cấp Dịch vụ Khai thác Dầu khí Trung Quốc (COSL) điều hành giàn khoan Hải Dương 981, nhưng toàn bộ hoạt động tìm kiếm này lại do Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc (CNPC) điều khiển – đây là một công ty rất thiếu kinh nghiệm thăm dò tại Biển Đông.
Giàn khoan Hải Dương 981 đã chấm dứt nhiệm vụ một tháng trước hạn kỳ, khi đối diện với trận siêu bão Rammasun đang lù lù ập đến. Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc tuyên bố rằng giàn khoan này đã tìm thấy dầu khí tại Hoàng Sa, nhưng lại rất mập mờ về chi tiết và số lượng. Gần như chắc chắn rằng các trữ lượng dầu ở đây sẽ không bao giờ được khai thác để bán ra, vì lý do kỹ thuật lẫn lý do chính trị. Hoạt động tìm kiếm này không thực sự liên quan đến dầu khí.
Ta có thể an tâm loại bỏ một động cơ chính ở đây. Mọi người đều biết rằng sứ mệnh của giàn khoan không phải là một âm mưu sách động tình tự yêu nước của người dân Trung Quốc vì, như nhà nghiên cứu Úc Andrew Chubb cho thấy, tin tức liên quan đến các đụng độ giữa hạm đội bảo vệ giàn khoan Trung Quốc và Cảnh sát biển Việt Nam được bưng bít trên truyền thông Trung Quốc cả một tuần sau đó.
Tuy nhiên, rất có thể Trung Quốc đã theo đuổi một mục đích chính trị khác. Một chiến dịch với tầm cỡ này chắc hẳn phải được lên kế hoạch trước và được thông qua ở cấp cao nhất của giới lãnh đạo. Nhà cầm quyền Trung Quốc thông báo rằng giàn khoan đã đến vị trí thăm dò vào ngày 3 tháng Năm, đúng một tuần trước khi hội nghị thượng đỉnh của Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) diễn ra tại Myanmar. Có lẽ Bắc Kinh đã nuôi hi vọng lặp lại thắng lợi mà họ đã gặt hái tại cuộc họp Bộ trưởng Ngoại giao của các nước ASEAN tại Phnom Penh tháng Bảy 2012. Vào dịp đó, khối ASEAN đã chia rẽ: Campuchia phủ quyết bản tuyên bố chung, đẩy Philippines và Việt Nam vào thế cô lập trong cuộc tranh chấp biển đảo với Trung Quốc.
Nếu Trung Quốc nuôi hi vọng đạt được một điều tương tự liên quan đến cuộc tranh chấp Hoàng Sa, thì kết quả đã hoàn toàn ngược lại. Các nước ASEAN đã xích lại gần nhau trong việc bày tỏ tình đoàn kết rất rõ nét và đã ra một tuyên bố chung, mà trên thực tế là yêu cầu Bắc Kinh rút lui. Đây là lần đầu tiên tổ chức này đã bày tỏ lập trường về quần đảo Hoàng Sa – vốn nằm trong một tranh chấp song phương thuần túy giữa Trung Quốc và Việt Nam (khác hẳn với các tranh chấp tại quần đảo Trường Sa liên quan tới năm nước thành viên ASEAN kể cả Indonesia). Andrew Chubb lý luận rằng sự bày tỏ tình đoàn kết thầm lặng này có tác động mạnh mẽ tại Bắc Kinh hơn hơn cả các tuyên bố ồn ào từ Washington.
Một số nhà bình luận cho rằng màn kịch giàn khoan là một ví dụ điển hình về thủ thuật “thái mỏng đòn chả (salami slicing)” – một tiến trình liên tục chiếm cứ Biển Đông bằng từng bước nhỏ, không thu hút quá nhiều chú ý của thế giới. Nhưng nếu đó là mục tiêu, thì kịch bản này đã thất bại vì, với việc rút lui giàn khoan, vùng lãnh hải này lại trở về tình trạng không có ai chiếm đóng. “Lát chả” đã tái hợp với đòn chả. Bộ Chính trị ĐCSTQ có thể đã cho rằng chỉ cần một tuyên bố quả quyết về quyền kiểm soát lãnh hải [maritime control] là có thể củng cố tuyên bố chủ quyền lãnh thổ đối với các hòn đảo, nhưng phản ứng cứng rắn của Việt Nam cũng là một bằng chứng hùng hồn không kém nhằm bác bỏ yêu sách chủ quyền này của Trung Quốc.
Hugh White, một nhà nghiên cứu Úc, đã tranh luận rằng mục đích của Trung Quốc trong việc gây ra các cuộc đối đầu như thế là cố tình phân tán mỏng và làm suy yếu các khâu nối kết an ninh ràng buộc Hoa Kỳ với Đông Nam Á. “Bằng cách đối đầu với các nước bạn của Mỹ bằng vũ lực”, ông nói, “Trung Quốc đặt Mỹ trước lựa chọn hoặc là phải bỏ rơi bạn bè của mình hoặc là đánh nhau với Trung Quốc. Bắc Kinh đang đánh cược rằng, đứng trước lựa chọn này, Mỹ sẽ xuống nước và bỏ mặc đồng minh và bạn bè của mình không có chỗ nương tựa. Việc này sẽ làm suy yếu các liên minh quân sự và đối tác của Mỹ, xói mòn quyền lực của Mỹ tại châu Á, và tăng cường quyền lực của Trung Quốc.”
Nhưng Việt Nam không phải là một đồng minh của Hoa Kỳ, vì thế màn kịch giàn khoan cho thấy rõ ràng hơn các vấn đề của việc một mình đơn độc đương đầu Trung Quốc. Tuy nhiên, khi gây ra cuộc đối đầu này, Bắc Kinh đã gặt hái một hậu quả ngược với dự kiến của White: đẩy Hà Nội tới gần Washington hơn. Như cuốn sách gần đây của David Elliott giải thích (mời đọc bài điểm sách của tôi ở ĐÂY), định hướng chính sách đối ngoại của Việt Nam nói chung là thân Trung Quốc kể từ khi nước này chấm dứt việc thân Liên Xô. Trong hai thập kỷ vừa qua, chỉ khi nào những tiếng nói “thân Trung Quốc” bị suy yếu do các thất bại chính sách và do thái độ thù nghịch của Trung Quốc – thì những thành phần muốn tự do hóa thể chế mới có thể tái định hướng chính sách đối ngoại của Việt Nam.
Nhà nghiên cứu Zachary Abuza đã cung cấp chúng ta một bản tường trình sâu sắc cho thấy cán cân lực lượng bên trong hàng ngũ lãnh đạo cao cấp của Đảng Cộng sản Việt Nam đã thay đổi do hậu quả của cuộc đối đầu tại giàn khoan. “Một hội nghị Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam vào tháng Sáu 2014 đã nhất trí lên án Trung Quốc về hành động hung hăng và xâm phạm lãnh thổ Việt Nam,” Abuza cho biết. Cuối tháng Bảy, Ủy viên Bộ Chính trị Phạm Quang Nghị thực hiện một chuyến công du Hoa Kỳ theo lời mời của Bộ Ngoại giao Mỹ,gây chú ý cho nhiều người.
Nói tóm lại, bất cứ điều gì mà Trung Quốc hi vọng đạt được bằng cách triển khai giàn khoan Hải Dương 981 đều không thành tựu – dù đó là dầu lửa, lợi thế lãnh thổ, hay thắng lợi chiến lược dài hạn. Liệu ta có thể giải thích thế nào về thất bại này trong chính sách đối ngoại Trung Quốc? Tôi nghĩ rằng màn kịch giàn khoan cho thấy chính sách biển Hoa Nam [Biển Đông] của Trung Quốc chỉ là một phản ánh của các ưu tiên trong nước hơn là một chính sách đối ngoại được cân nhắc cẩn thận. Nói tóm lại, Biển Đông đã trở thành một cái máng heo khổng lồ [a giant pork barrel] cho một số tỉnh của Trung Quốc, các cơ quan nhà nước và các công ty quốc doanh.
Cách đây hai thập kỷ, John Garver đã tranh luận rằng việc hải quân Trung Quốc đẩy mạnh sự hiện diện của mình vào Biển Đông tiêu biểu cho "tác động qua lại của các lợi ích quốc gia và các lợi ích của bộ máy quan liêu". Những lợi ích này vẫn còn đang tương tác. Hải quân Trung Quốc đang trở nên lớn mạnh cùng với những ngân sách ngày một phình ra. Uy tín, sự thăng quan tiến chức và các phần thưởng tiền bạc cũng do sự tương tác này mà ra. Thực tế này cũng được áp dụng cho Lực lượng Tuần duyên Trung Quốc mới được thành lập – một năm sau khi một số cơ quan thẩm quyền về biển đảo được nhập chung thành một khối. Lực lượng Tuần duyên cần phải tập trung vào một cái gì khác hơn các tranh chấp nội bộ diễn ra trong quá trình hoàn tất sự hợp nhất nói trên. Cả Lực lượng Tuần duyên lẫn Hải quân Trung Quốc đang theo đuổi các sứ mệnh nhằm chứng tỏ sự hữu dụng và biện minh cho ngân sách của mình.
Và [trên Biển Đông] những gì phù hợp với quân đội cũng phù hợp với các tỉnh phía Nam. Hải Nam là tỉnh nhỏ nhất của Trung Quốc và tương đối nghèo, với một nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp. Trong những năm gần đây, tỉnh này đã đầu tư nhiều nỗ lực to lớn vào việc phát triển các công nghiệp thủy sản và trở thành chuyên gia trong việc gặt hái các trợ cấp nhà nước để trang bị cho các tàu đánh cá mới. Một bản tường trình xuất sắc do hãng tin Reuters thực hiện ngay tại hiện trường vào tháng trước đã cho chúng ta biết đến hàng trăm, có lẽ hàng ngàn tàu đánh cả, đã nhận được trợ cấp từ 300 USD đến 500 USD mỗi ngày để đánh bắt cá trong các vùng biển có tranh chấp. Khi một thuyền trưởng tàu cá Trung Quốc nhận xét rằng “nhà cầm quyền hậu thuẫn việc đánh bắt cá trong biển Hoa Nam [Biển Đông] để bảo vệ chủ quyền của Trung Quốc”, nếu ta nói rằng nhà cầm quyền đã lợi dụng đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc để biện minh cho việc hậu thuẫn nghề cá, thì cũng chính xác không kém. Reuters khám phá ra rằng tám tàu kéo lưới được hạ thủy từ cảng Dongfang trên đảo Hải Nam mỗi chiếc sẽ được hưởng 322.500 USD tiền trợ cấp “đóng mới”.
Các công ty dầu khí cũng có thể chơi lá bài chủ quyền để hậu thuẫn cho các dự án bán thương mại [semi-commercial ventures] của mình tại Biển Đông. Vào tháng Năm 2012, khi Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc hạ thủy giàn khoan nước sâu do Nhà nước tài trợ, một giàn khoan từng nằm ở vị trí trung tâm của cuộc đối đầu tại Hoàng Sa, tức giàn khoan Hải Dương 981, vị Chủ tịch của tập đoàn này đã có lối mô tả nổi tiếng khi ông gọi nó là “lãnh thổ quốc gia di động và là một vũ khí chiến lược.”
Do đó, người ta lấy làm lạ là Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc [CNOOC] đã không chỉ huy cuộc viễn chinh tại Hoàng Sa. Vì sao có sự kiện này? Chúng tôi không trực tiếp biết được các âm mưu trong tập đoàn nhưng một vài lý giải đã gợi ý về điều này. Có thể Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc [CNPC] đã tự nguyện chấp nhận những rủi ro mà Tổng Công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc không dám làm – cả rủi ro kỹ thuật lẫn rủi ro chính trị. Đây là lần đầu tiên mà giàn khoan Hải Dương 981 được sử dụng trong vùng nước sâu và trong lãnh hải có tranh chấp. Có thể Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc đã nhanh chân hơn Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc bằng cách đi cắm dùi để giành chủ quyền tại một vùng chưa được thăm dò. Hoặc có thể ban quản lý cao cấp của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc đang tìm cách thoát ra khỏi những vấn đề chính trị nghiêm trọng. Những cáo buộc tham nhũng ngày một chồng chất lên công ty này, đang trở thành một tai tiếng chính trị quốc gia. Ban quản lý của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia có thể đã coi cái sứ mệnh cắm lá cờ tổ quốc lên vùng lãnh hải có tranh chấp như một cách để cầu cạnh ân huệ từ Bộ Chính trị và mong cứu lấy sinh mạng chính trị của mình.
Nói thế không có nghĩa là để phủ nhận sự kiện là các lực lượng Trung Quốc tham dự vào cuộc đối đầu tại giàn khoan Hải Dương 981 đã hết lòng tin tưởng vào chính nghĩa của đòi hỏi chủ quyền mà nước họ đã tuyên bố trên Biển Đông. Huyền thoại về “chủ quyền không thể tranh cãi của Trung Quốc” đã được gieo vào đầu óc của nhiều thế hệ con em Trung Quốc. Trong một bài viết khác, tôi đã tranh luận rằng sự tin tưởng này đặt cơ sở trên những giải thích lệch lạc về lịch sử Đông Nam Á do các học giả Trung Hoa Dân Quốc gây ra vào đầu thế kỷ 20, nhưng tôi tin chắc rằng các lãnh đạo hiện nay của Trung Quốc cũng thật lòng tin tưởng vào tính chính xác của huyền thoại nói trên.
Tuy nhiên, đối với các nhóm lợi ích đặc biệt bên trong bộ máy quan liêu của Đảng và Nhà nước Trung Quốc, Biển Đông đã trở thành một bịch quà chính trị khổng lồ. Thỉnh thoảng, các nhóm lợi ích chỉ việc đánh vào vấn đề Biển Đông là có thể khởi động thêm một dòng chảy trợ cấp được ban phát từ trên. Chính sách của Trung Quốc đối với Biển Đông hiếm khi là kết quả của các lý luận chín chắn được cân nhắc và đúc kết thành một mối, mà thường là hậu quả khó lường của một sự tích tụ các cuộc vận động hành lang. Khi các nhóm lợi ích này cấu kết với nhau, họ sẽ tạo thành sức mạnh vô song: họ có thể khuynh đảo chính sách của Đảng Cộng sản theo chiều hướng có lợi cho minh. Dù vì tinh thần dân tộc chủ nghĩa, vì an ninh quốc gia, vì lợi nhuận hoặc vì công ăn việc làm, có một điều mà tất cả các nhóm lợi ích có thể đồng ý với nhau là, Trung Quốc cần phải tiếp cận các tài nguyên của Biển Đông.
Vô số nhà bình luận đã bị các nỗ lực tuyên truyền của Trung Quốc lừa bịp. Huyền thoại về khả năng bách chiến bách thắng rất khó lường của Bắc Kinh có gốc rễ từ những trang xã luận của rất nhiều tờ báo. Do đó, thậm chí cả khi Trung Quốc phạm phải một sai lầm, nhiều người vẫn cho rằng đó chỉ là một cách ngụy trang cho một âm mưu tinh vi và thâm độc hơn. Đã đến lúc cần phải xua tan cái huyền thoại đó đi và nhìn tận mặt các sai lầm của Bắc Kinh. Hiện nay, từ “bừa bãi” [cockup] giúp ta hiểu dễ dàng các động thái của Trung Quốc trong Biển Đông hơn là hai chữ “âm mưu”.
Bill Hayton là tác giả cuốn The South China Sea: the struggle for power in Asia [Biển Đông: cuộc tranh giành quyền lực tại châu Á] sắp được Yale University Press xuất bản.
B. H.
Dịch giả gửi BVN.

Đứa con bị hất hủi

NVP tại NVP - 21 giờ trước
*Đứa con bị hất hủi* Có lẽ ít ai dừng lại một chút và suy nghĩ thử bao nhiêu phần trăm vật dụng và dịch vụ chúng ta sử dụng hàng ngày do doanh nghiệp tư nhân trong nước sản xuất hay cung cấp. Sáng sớm thức dậy, người ta dùng bàn chải đánh răng, kem đánh răng, xà phòng, dầu gội đầu của doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài. Họ dùng điện thoại di động hay máy tính xách tay của nước ngoài sản xuất để đọc tin tức, xem tin trên chiếc tivi cũng mang nhãn hiệu nước ngoài. Đa phần đi làm bằng chiếc xe gắn máy cũng của doanh nghiệp FDI. Người phụ nữ nội trợ ở nhà cũng giặt đồ bằng chiếc m... thêm »

Việt-Mỹ: Vũ khí đổi lại cải cách?

Nguyễn Quang Lập tại Quê Choa - Blog Que Choa của Bọ Lập 2014 - 2 giờ trước
*Luật sư Vũ Đức Khanh/*BBC *Ảnh bên:* *Quan hệ Việt-Mỹ đã được nâng lên đối tác toàn diện hồi tháng Bảy năm ngoái.* Những ngày gần đây quan hệ Việt-Mỹ cũng nóng dần theo hàn thử biểu của Thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Dường như hai quốc gia “cựu thù” đang cố gia tốc trong việc nâng cấp quan hệ song phương thông qua đàm phán và vận động hành lang để Hoa Kỳ sớm hủy bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương đối với Việt Nam. Động thái này được các nhà quan sát đánh giá như một chỉ dấu quan trọng trong phát triển quan hệ Mỹ-Việt, nhưng không phải là không có hậu quả. Tin từ Hoa Thịnh Đốn cho biết có nh... thêm »

Thân phận con người trong xã hội Việt Nam hiện nay (1)

Chia sẻ bài viết này
Bauxite Việt Nam: Bức thư của một người mẹ viết trước khi tự tử vì quá nghèo mà mình sau nhiều năm vất vả cực nhọc mang lấy chứng bệnh thần kinh, mỗi ngày tiêu đến 140 nghìn đồng - đúng bằng tiền chồng làm ra để nuôi con ăn học. Một người mẹ nhất quyết chết vì không muốn 3 con trở thành những trẻ thất học do gánh nặng bệnh tật của mình, tương lai gần hay xa có thể dẫn đến tai họa cho xã hội. Những dòng thư trong vắt thiện lương cào xé lương tâm chúng ta, bắt ta nhìn qua đó như một tấm gương soi để thấy trên mặt mình có chỗ nào bất thiện hay không, mình có đáng sống hay không đáng sống trên đời, tranh mất sự sống của con người này và nhiều người thiện lương khác. Tấm gương không chỉ soi tỏ gương mặt của một mình ta mà soi luôn cả một xã hội lổn nhổn xung quanh ta, hiện hình lên những vị tai to mặt lớn, ăn bẫm và ăn tạp từ miếng to đến miếng nhỏ, từ việc in một mớ tiền polymer bên Úc, vay một khoản ODA bên Nhật, cho đến chiếm một khoảnh đất của dân Dương Nội, cướp một đầm thả cá tự đắp đập be bờ làm lấy của vợ chồng con cái anh cựu chiến binh Đoàn Văn Vươn Hải Phòng... Các vị quan cộng sản suốt ngày chỉ ăn là ăn, hễ nghe lũ xâm lược rục rịch ở Biển Đông là rụt ngay cổ lại, thử hỏi có lúc nào các vị thử tính đếm xem bao nhiêu người dân Việt đã thiệt mạng, đã tự vẫn vì những cái miệng há to của các vị và con cái các vị hay không? Nhiều lắm lắm, tính ra không xuể đấy. Chính những cái miệng ấy chứ không phải cái gì khác chúng đã phủ định hết mọi thứ ngôn xưng đẹp đẽ về một thể chế cộng sản đến hồi rệu rã sau hơn 60 năm tồn tại đầu họng súng mà các vị đang cố sức níu giữ. Và dù báo chí có tô son trát phấn cho một thế hệ “thái tử đảng” đang ngấp nghé thay chiếc ghế của các vị – toàn những gương mặt nhờ bơ sữa làm cho đẹp đẽ thông minh, những Nguyễn Thanh... này, Lê Trương... kia, Tô Linh... nọ, v.v. – thì trong con mắt dân cùng chúng tôi, đó cũng chỉ là ủy viên dự bị của những cái miệng há to đã đớp đến mỏi răng, chiếm phần sống của quá nhiều người, nay phải để cho con cháu trèo lên ghế đớp tiếp, thế thôi, họ chẳng làm nên cơm cháo gì, hay giúp cho xã hội bớt đi những người tự vẫn được đâu.
Chị Mỹ Nhân ơi, nhìn ảnh chị và đọc tên chị sao mà gợi quá nhiều trắc ẩn, Mỹ nhân tự cổ như danh tướng / Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu. Chị là một người quyết liệt chết để cho sự sống được nảy mầm, cái chết ấy sẽ không bao giờ uổng phí. Nhưng chị chết mà không hề biết oán hận những ai, những kẻ nào thực chất là nguyên nhân sâu xa gây nên cái chết của mình, đó mới là một cái chết vị tha có sức cứu rỗi hết thảy những ai đang sống, trừ một số ít những kẻ trơ lỳ mà ta thừa biết là ai rồi. Chị gửi lời xin ông bí thư đảng ủy xã An Xuyên và chính quyền Ấp 5 cho gia đình mình được “lên” diện nghèo để 3 đứa con nhờ vào cái “sổ nghèo” mà được vay tiền ngân hàng đóng học phí khỏi phải bỏ học. Đọc lá thư của chị bằng nước mắt, chúng tôi muốn mượn câu thơ của Cao Bá Quát thét lên một tiếng vào bản mặt của cái thể chế này: “Ước gì có một cơn dông bão quét sạch mọi nhơ bẩn để sau một đêm sáng dậy thấy non sông đổi thay tận gốc” (Phong vũ giang sơn tận cải quan – Lập xuân hậu nhất nhật tân tình).

Thắt lòng chuyện mẹ chết để lấy tiền phúng viếng cho con học

Sau một tháng toan tính kỹ lưỡng, chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân, 38 tuổi, ngụ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau, tỉnh Cà Mau quyết định… chết. Chị chọn quyên sinh là giải pháp cuối cùng với hy vọng kiếm được ít tiền phúng điếu và gia đình được cấp sổ hộ nghèo. Đau đớn đến mức trong lá thư để lại, chị còn nhắn chồng đi xin hòm về liệm, dành tiền đóng học cho con.

Di ảnh chị Nhân.
Nghẹn uất xót thương
Chiều 24/4/2013, xứ An Xuyên bàng hoàng, thảng thốt bởi cái tin chị Nhân treo cổ chết.
Trước khi thắt cổ chết một tháng, chị đã nói với chồng, với con, với nhiều người hàng xóm về kế hoạch chết của mình. Chị khẳng định với chồng là chỉ còn một con đường duy nhất duy trì việc học cho các con. Đó là chị phải chết đi để mọi người đến phúng viếng mới có tiền trang trải cho các con học, giảm gánh nặng cho chồng, lấy linh hồn phù hộ cho chồng con… trúng số độc đắc.
Người chồng đau khổ nhưng bất lực trước ý chí sắt son của người vợ.
Trong suốt hai ngày đám tang của chị Nhân, người ta không nghe anh Bảo trách vợ một tiếng nào. Hơn ai hết, anh là người thấu hiểu tấm lòng của vợ. Anh nói trong nước mắt: “Vợ tôi đã cố gắng đến hơi sức cuối cùng”.
Hơn 20 năm làm vợ chồng với nhau, anh Bảo chưa bao giờ thấy vợ mình đáng trách. Ngược lại, anh luôn cảm phục tấm lòng và nghị lực của vợ.
Chị làm lụng đến tối tăm mặt mũi, không từ công việc gì miễn kiếm được tiền. Cả những công việc nặng nhọc tưởng chỉ đàn ông mới đảm đương nổi, chị cũng không nề hà. Đến khi bị bệnh tật hành hạ, chị vẫn cố gắng đi làm, không dám chữa trị vì tiền kiếm được còn phải để đóng học cho con.
Người phụ nữ nghị lực "đã gõ mọi cánh cửa"
Chị còn được xóm làng ngợi khen về tính đảm đang tháo vát hơn người. Chị chưa bao giờ bỏ qua một cơ hội kiếm tiền chính đáng. Nghe nói Nhà nước có chính sách cho sinh viên, học sinh vay tiền đi học, chị đích thân đi tìm hiểu và làm thủ tục xin vay. Người ta trả lời phải là hộ nghèo, hoặc hộ cận nghèo mới được cho vay. Chị về hỏi chính quyền địa phương xin được xét cấp sổ hộ nghèo, hộ cận nghèo.
Bà Nguyễn Thị Nhu, Chi hội trưởng Cựu chiến binh ấp 5, xã An Xuyên kể: “Ngày 18/11/2012, khi họp dân ấp nhân ngày đại đoàn kết và xét chọn hộ nghèo, cận nghèo, Mỹ Nhân có đến dự. Tôi nhớ rất rõ lời nói của nó hôm đó. Nó nói “hoàn cảnh tôi quá khó khăn, xin được cấp sổ hộ nghèo để vay tiền cho các con ăn học”. Khi đó, Trưởng ấp ghi nhận nhưng chỉ hứa là sẽ xem xét sau, vì đã qua đợt xét hộ nghèo”.
Chị cũng đã tìm hiểu ra và làm thủ tục cho con trai nhận hỗ trợ của Nhà nước đối với sinh viên học ngành hóa chất độc hại. Chị cũng đã tranh thủ góp hụi, vay tiền từ Hội phụ nữ, hội cựu chiến binh, thậm chí vay "nóng" bên ngoài.
Anh Từ Văn Nguyễn, công an ấp 5, kể thêm: “Cách đây một tháng, chị Nhân đi kêu một bà để bán nhà và đất đang ở. Bà này trả lời là để bàn lại với người thân, chứ đất đai đâu phải nói mua là mua liền. Chị Nhân năn nỉ bán trả chậm, 2 triệu một tháng cũng được để có tiền đóng học phí cho các con. Bà này không chịu, chị Nhân nói nếu không chịu thì vài bữa nữa đi đám ma của tôi”.
Trước khi thắt cổ chết 3 ngày, chị Nhân hay tin có ông Trần Đại Đoàn, một người bà con mới về làm bí thư xã An Xuyên. Chị lập tức lên xã gặp ông Đoàn để xin được xét cấp sổ hộ nghèo. Ông Đoàn ghi nhận và hứa sẽ xem xét để cấp sổ hộ nghèo cho chị khi đến đợt xét tới đây. Đến lúc chị qua đời, anh Bảo vẫn chưa hay biết việc chị đã lên xã xin anh Đoàn cái sổ hộ nghèo.
Tâm thư tuyệt mệnh
Bên cạnh xác chết của chị, người ta đã tìm thấy những bức tâm thư tuyệt mệnh.
“Anh Bình! Hoàn cảnh em quá khổ. Em chết, anh chôn em cặp Hà (em trai chị – PV), trên đất của cha mẹ. Em chết, anh thỉnh bàn thờ mẹ về nhà anh thờ. Mong anh đừng làm khó em, để em yên thân nằm cạnh Hà. Gia đình mình sống quá khổ, từ đời của cha mẹ đến đời con, không có ý nghĩa gì hết”.

Cha con anh Bảo đau thương trước cái chết của chị Nhân.
Bà Nguyễn Thị Tiến, Chi hội trưởng phụ nữ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau bức xúc: “Suy cho cùng, cái chết của chị Nhân có nguyên nhân từ áp lực tiền học phí và tiền trị bệnh. Nếu như có tiền để chị đóng học phí cho các con đi học thì chị đã không chết như vậy.
Ngành giáo dục nên xem lại những cuộc cải cách của mình, chứ thực tế rất rõ là càng về sau này, việc học hành càng xa vời với người dân, cả người dân được cho là không nghèo.
Sau cái chết của chị Nhân, chúng tôi bị chỉ trách lớn. Xin hãy nghĩ lại cho chúng tôi. Với mức phụ cấp 400 - 600 ngàn đồng/tháng/cán bộ ấp, thử hỏi làm sao chúng tôi sâu, sát đến từng hộ dân một. Chúng tôi còn phải kiếm sống. Chúng tôi là những người hưởng lợi thấp nhất trong hệ thống chính quyền, nhưng khi có sự cố nào xảy ra, chúng tôi là những người lãnh đủ”.
Phần gửi cho chồng, chị Nhân viết: “Anh Bảo! Tiền em bỏ trong túi quần tây, trong tủ áo. Quần tây màu đỏ”.
Bức thư thứ hai dài đến bốn trang giấy học trò, chữ viết nguệch ngoạc, không chấm phết, ý tứ đứt quãng, lủng củng. Nhưng khi đọc lên, ai cũng có cảm giác là chị Nhân đang nói với mình. Bởi những điều đó chị đã nói rồi, nói với chồng, với con, với nhiều người hàng xóm, và nói từ cả tháng qua.

Thư tuyệt mệnh của người mẹ tự vẫn. (http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/545565/dau-don-thu-tuyet-menh-cua-nguoi-me-tu-van.html)
Chúng tôi tạm rút nội dung bức thư thứ hai của chị theo ý chính như sau:
“Tạm biệt chồng con!
Anh! Trong hoàn cảnh gia đình mình quá khổ, em không sống nổi với anh và các con. Từ một tháng qua, em bệnh, nằm xuống nhưng không ngủ được. Em nhớ đến nợ nần, đến tiền học phí của các con, đến sự khổ cực cả đời của anh. Em đã cố gắng lắm rồi, em chạy tiền bằng mọi cách để trị bệnh, để lo đóng học phí cho các con, nhưng có ai cho mình mượn, mình vay đâu.
Em khổ lắm. Em không còn lối thoát. Em biết chết trong lúc này, bỏ lại anh và 3 đứa con ngoan, hiền, học giỏi của chúng ta là em không đúng. Anh Bảo! em thương anh nhiều lắm. Anh sống với em cả đời cực khổ, chưa có bao giờ anh được sung sướng.
Các con, Bằng, Tâm, Ngân. Các con đừng trách mẹ, mẹ khổ nhiều lắm. Mẹ chạy tiền cho các con ăn học, bây giờ nợ nhiều lắm. Tiền hụi chết mỗi tháng phải đóng cho dì Ánh 1 triệu đồng. Mẹ đã đi van xin được cấp sổ hộ nghèo để mẹ vay tiền đóng học phí cho các con. Nhưng không ai cho gia đình mình nghèo hết. Mẹ chết để giảm gánh nặng cho cha con, để phù hộ cho cha con các con được trúng số độc đắc, để chính quyền thấy nhà mình thực sự khổ rồi cấp sổ hộ nghèo, vay tiền đóng học phí cho các con.
Xin các cấp chính quyền ấp 5 soi xét cho hoàn cảnh quá khổ, không lối thoát của chúng tôi mà xét cấp sổ hộ nghèo cho chồng con tôi được sống những ngày tháng còn lại trên đời.
Anh Bảo! Anh ra Hội chữ thập đỏ xin hòm liệm em, đừng mua tốn kém lắm, dành tiền lo cho các con mình ăn học nghe anh.
Anh. Em thương anh nhiều lắm! Các con hãy gắng vươn lên, học tập đổi đời, đừng để cha con phải khổ thêm. Vì mẹ con mình mà cha các con phải khổ cả đời rồi…
Mỹ Nhân tạm biệt!".
Đám tang của chị được bà con An Xuyên phúng viếng trên 40 triệu đồng, một số tiền khá lớn so với những đám tang khác tại địa phương.
Gia đình chị Nhân không thuộc chuẩn xét hộ nghèo, cận nghèo
Ông Võ Văn Nhu, Bí thư chi bộ ấp 5, xã An Xuyên: “Việc không cấp sổ hộ nghèo cho gia đình chị Nhân là do hoàn cảnh nhà chị chưa đến chuẩn để xét.
Theo qui định hiện hành, hộ nào có mức thu nhập bình quân đầu người từ 400 ngàn đồng/người/tháng trở xuống thì là hộ nghèo. Từ 401 ngàn đồng – 520 ngàn đồng xét hộ cận nghèo. Trong khi chỉ tính riêng thu nhập từ công việc thợ hồ của anh Bảo đã là 3 triệu đồng/tháng, chia cho 5 nhân khẩu thì được 600 ngàn đồng/người/tháng.
Tuy nhiên, cái chết của chị Nhân khiến chúng tôi rất đau xót và nghiêm túc rút kinh nghiệm vì chưa thực sự sâu, sát hiểu rõ tâm tư nguyện vọng của dân, để đề xuất cộng đồng chung tay giúp đỡ.
Qua đây, chúng tôi cũng xin đề xuất với Nhà nước hãy điều chỉnh mức chuẩn xét hộ nghèo lên. Thực tế cho thấy, với vật giá hiện nay, để sống gói ghém, mỗi khẩu cần có ít nhất là một triệu đồng. Nếu có con đi học hành thì không thể nào đảm bảo được”.
Theo Xa lộ Pháp luật
Nguồn: baophapluat.vn

  • Có thể nới lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho VN vào tháng 9 (08/08)
  • TTO - Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ John McCain đã nói như vậy khi trả lời báo chí nhân chuyến công du Việt Nam từ ngày 7 đến 10-8.
  • Hoa Kỳ sẵn sàng đương đầu với những thách thức mới, những cách nghĩ và việc làm mới. Chúng tôi sẵn sàng đi đến hoàn tất Hiệp định xuyên Thái Bình Dương TPP, là một hiệp định có tiêu chuẩn cao, cùng Việt Nam với tư cách đối tác toàn diện của chúng tôi. Sẵn sàng làm việc với Việt Nam trong khuôn khổ TPP để Việt Nam đáp ứng các tiêu chuẩn của Hoa Kỳ và được công nhận nền kinh tế thị trường.
  • Chúng tôi sẵn sàng tăng cường hợp tác quân sự, cũng như gia tăng chuyến thăm tàu quân sự đến Việt Nam theo mức độ mà Việt Nam chấp nhận được. Chúng tôi không đặt vấn đề thuê căn cứ quân sự ở Việt Nam. Chúng tôi sẽ thực hiện hợp tác quân sự cả tăng cường chuyến thăm của tàu quân sự thông qua thỏa thuận việc tiếp cận các cơ sở này giống như chúng tôi thỏa thuận với các nước khác.
  • Chúng tôi sẵn sàng gia tăng trợ giúp về an ninh, giúp Việt Nam đảm bảo hợp thức chủ quyền của mình cũng như bảo đảm bảo vệ các quyền của Việt Nam. XEM TẠI ĐÂY !