Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

cọp ở danluan :

Nguyễn Tiến Dũng - Chuyện lề trái lề phải

Nguyễn Tiến Dũng
Chia sẻ bài viết này
Thiên tài không đi lẫn với bầy cừu… nhưng vẫn phải đi theo lề tạo ra bởi các… con ngựa !
Đây là chuyện về lịch sử hình thành nguyên tắc đi xe bên trái hay bên phải ở các nước trên thế giới. Tại thời điểm hiện tại, có xấp xỉ 2/3 số nơi trên thế giới là đi theo nguyên tắc bên phải, còn 1/3 là theo nguyên tắc bên trái. Tuy nhiên, trong lịch sử, không phải lúc nào cũng như vậy. Và các nguyên tắc này không phải do người nào bịa ra, cũng chẳng phải do “Napoleon ép đặt”, mà là do các con ngựa tạo thành!
Thời đế chế la mã, có các tuyến đường đá được xây nối rất nhiều các thành phố khác nhau ở châu Âu và vùng bắc Phi quanh Địa Trung Hải. Phương tiện vận tại chủ yếu trên các con đường đó là xe ngựa. Những người đánh xe ngựa thường thuận tay phải, cầm roi ngựa tay phải, quất vào lưng con ngựa từ phải sang trái, trong khi tay trái giữ dây kéo cổ ngựa. Để tránh tai nạn xảy ra do quất roi vào người đi hướng ngược lại, thì các con ngựa phải đi theo lề bên trái, roi quất ra phía ngoài đường. Các nhà khảo cổ, khi phân tích các con đường lã mã còn lại, cũng công nhận lý thuyết đi theo lề trái này là đúng. Ví dụ tại các mỏ đá La Mã, đường phía bên trái lún hơn đường phía bên phải, và phía lún phải là đường đi ra, vì xe nặng hơn nhiều so với khi đi vào.
Sau khi đế chế la mã sụp đổ, nhiều đoạn đường bị dân các thành phố phá đi, vì không muốn dân ngoại lai sử dụng các con đường đó đến quấy rầy. Tuy nhiên, kiểu đi theo lề trái vẫn còn lại, và tồn tại ở Anh cho đến ngày nay.
Cũng từ thời La Mã, khoảng cách giữa các bánh xe cùng trục của cỗ xe ngựa đã được chuẩn hóa để tiện đi lại trên các con đường (tạo thành rãnh cho các bánh xe). Khi nước Anh bắt đầu có đường tầu hỏa, thì lấy luôn khoảng cách La mã đó làm khoảng cách giữa các bánh xe tầu hỏa, tức là độ rộng của đường tầu hỏa.
Ở Pháp, vào thế kỷ 18, các con đường được xây dựng lại, với công nghệ mới tốt hơn so với thời La Mã. Nước Pháp khác nước Anh ở chỗ ít biển và sông ngòi hơn, vận tải phần lớn bằng đường bộ. Bởi vậy việc làm các cỗ xe ngựa sao cho kéo được nhiều đồ là quan trọng. Để kéo được nhiều đồ, thì cần đặt nhiều ngựa trước đầu xe. Nếu đặt 2 con thì người lái xe có thể ngồi trên xe điểu khiển ngựa, đặt 4 con vẫn ngồi trên xe điều khiển được, nhưng khi đặt đến 6 con thành 3 hàng, thì ngồi bên trong xe điều khiển rất vất vả, nên thường có người ngồi lên một trong các con ngựa để điều khiển dễ hơn. Mà phải ngồi con ngựa bên trái, vì ngồi bên phải mà quất sang tít phía bên trái thì khó hơn. Khi ngồi con ngựa bên trái, thì xe ngựa lại phải đi theo lề bên phải mới dễ điều khiển hơn (tương tự như xe ô tô), và bởi vậy khi xuất hiện các xe 6 ngựa, ở Pháp người ta chuyển sang đi theo lề bên phải. Các xe “vận tải nặng tấn” do ngựa kéo này chỉ phổ biến trong khoảng 40 năm, sau đó người ta thay bằng đường sắt, nhưng 40 năm đủ để nguyên tắc đi theo lề phải trở thành luật lệ mọi người tuân theo (khi đa phần đi theo lề phải, thì ai đi theo lề trái sẽ chuốc lấy tai nạn giao thông vào mình).
Cùng với chiến tranh Napoleon, các nước như Ý, Tây Ban Nha, … bị Pháp chiếm, cũng trở nên đi theo lề phải theo Pháp. Không phải ở nơi nào cũng vậy, vì vùng Tây Ban Nha thời đó mà Pháp không chiếm thì vẫn đi theo lề trái, nhiều năm sau mới chuyển sang lề phải. Khi Pháp bị thua, các nước châu Âu khác tự hỏi “không còn Pháp nữa thì ta đổi lại đi theo lề trái như cũ ?”, nhưng do thói quen đi theo lề phải đã ngấm sâu, nên họ không muốn đổi lại thêm lần nữa.
Điều tương tự xảy ra ở Mỹ: vùng Miền Đông nước Mỹ thời đó chủ yếu theo phong tục của Anh, đi theo lề trái. Nhưng những người tiên phong đi khám phá miền Tây thì đi theo lề phải. Lý do là các cỗ xe của họ rất nặng và to, nhiều ngựa kéo, như là ở Pháp, nên người đánh xe cũng ngồi ngựa bên trái và đi theo lề phải cho tiện.
Canada từng có một ngày hội gọi là Free Lunch Day. Khi Canada muốn thống nhất luật lệ đi lại trong nước vào những năm 1920, chuyển hết thành đi theo lề phải, thì có một vấn đề lớn đặt ra: đấy là có những đàn bò trước nay vẫn đi theo lề trái và đã quen như vậy. Làm sao có thể bắt bò chuyển lề được. Người ta nghĩ ra cách giải quyết, đó là cho dân chúng nghỉ một hôm, và hôm đó đem làm thịt các con bò “lề trái” đi! Do nhiều bò đem ra thịt như vậy, nên thịt bò hôm đó trở nên rẻ vô cùng, và người ta phát không cho mọi người ăn.
Vùng Siberi cận Đông ở Nga là vùng có tỷ lệ tai nạn xe cộ cao nhất nước Nga. Vấn đề là, tuy đi theo lề phải, nhưng phần lớn xe là nhập từ Nhật, và các xe này lại có tay lái bên phải. Lái xe lề phải mà tay lái cũng bên phải, thì kém an toàn hơn so với tay lái bên trái hay là lái theo lề trái. Thế nên thỉnh thoảng Siberi lại đệ đơn xin đổi luật lái xe của vùng đó thành lái lề trái, nhưng chính phủ trung ương không chịu, vì trong cùng một nước nơi lái lề trái nơi lái lề phải cũng dễ đâm nhau.
Nếu không muốn bị đi theo lề trái hay lề phải thì sang châu Phi. Nhiều phố xá bên đó lái xe “đan nhau” một xe chiều này đi kẹp giữa hai xe đi chiều kia, chứ không có lề nào hết 
(Trong toán học và kinh tế, đây là những vấn đề hội tụ, locking, nguyên tắc vi mô dẫn đến nguyên tắc vĩ mô, … Bài thừ giấy vẽ voi này là tóm tắt một số ý của một báo cáo ở một hội nghị quốc tế về toán kinh tế)

Quê Choa: Đọc báo của Đảng dân biết tin ai?: Kami Theo Kami's blog   Trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay thông tin là thứ tài nguyên vô giá, vì nhờ biết đến các thông tin ng...

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Nguyễn Khải trong sự tiếp nhận của tôi trước 1996

          Nguyên đây là bài viết  được dùng làm lời dẫn cho bộ Tuyển tập Nguyễn Khảigồm ba tập, cuốn sách do tôi tuyển chọn và giới thiệu, in ra ở nhà xuất bản Văn học, H. 1996 . xem tại đây !

Hình ảnh trong ngày tại Wikipedia ngày 15 tháng 1

Sparrige Schüppling (Pholiota squarrosa).jpg
Một cụm nấm loài Pholiota squarrosa.
Ảnh: H. Krisp

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014


African boy transporting fodder by bicycle edit.jpg
Một cậu bé đang chở thức ăn gia súc về cho đàn  ở nhà với chiếc xe đạp của mình.

cop từ xhds :

SỰ TÀN ĐỘC CỦA BỆNH THÀNH TÍCH

Nguyễn Văn Thạnh
image001Chúng ta thỉnh thoảng nghe về hiện tượng ngồi nhầm lớp. Nhiều em học lớp 7-8 nhưng trình độ thì chưa đến lớp 3. Chúng ta ai cũng biết đây là bệnh thành tích của ngành giáo dục và nhiều người cũng nghĩ chỉ có ngành giáo dục mới có bệnh này.
Nếu chịu khó suy ngẫm, chúng ta sẽ thấy nhiều điều từ căn bệnh giáo dục kinh niên này.
Trước hết, chúng ta thấy rằng, nạn nhân thê thảm nhất là học sinh. Họ bỏ phí cả quãng đời mười mấy năm để “trôi” từ lớp nhỏ lên lớp lớn mà không được gì. Học trong cảm giác không hiểu, không biết gì quả là một cực hình. Lâu dần, sẽ hình thành nhân cách người học sinh này vừa lỳ lợm, bợm bãi nhưng lại rất mất tự tin, không bao giờ dám có chính kiến của mình. Những học sinh thất bại này rất có thể là mầm mống cho băng đảng giang hồ, côn đồ hoàng hành xã hội. Hậu quả nhỡn tiền tiếp theo là xã hội, đất nước bị kém phát triển, tội phạm,…
Vấn đề đặt ra, tại sao người giáo viên, một người được xã hội thừa nhận đức độ lại làm việc hại chính học trò của mình vậy?
Chúng ta biết rằng, mỗi giáo viên, mỗi lớp, mỗi trường, mỗi tỉnh,… đều có mức đo thành tích để thi đua. Nếu không đạt thành tích về học sinh khá, giỏi, tỷ lệ lên lớp, tỷ lệ tốt nghiệp,… thì giáo viên, lãnh đạo trường, thậm chí là lãnh đạo (giáo dục) tỉnh đó cũng bị mất thi đua, bị khiển trách, bị không tăng lương, bãi chức,…
Con người làm gì cũng phải có mục tiêu. Qui định thành tích cũng không có gì xấu. Thậm chí là cần thiết, vì nếu không đưa ra chỉ tiêu thành tích thì lấy gì để đo đếm, thúc đẩy người giáo viên làm việc?
Tuy nhiên, đó là nghĩ xuôi, nếu nghĩ ngược thì sẽ rất bất ổn, thậm chí là ẩn chứa một mầm họa. Khi học sinh không đạt thành tích đề ra, người giáo viên đứng trước hai lựa chọn: đánh giá đúng sự thật và mình bị khiển trách, giảm lương,… hoặc nâng học sinh lên để có thể đạt hoặc vượt thành tích. Có thể một vài giáo viên chấp nhận thiệt hại về mình để sống đúng lương tâm, trách nhiệm nhưng trong một hệ thống thì vấn nạn bệnh thành tích là không gì kiểm soát nổi.
Tôi có quen một chị giáo viên, chị tâm sự trong chua chát “trước chị cứ thẳng tay mà làm, học được bao nhiêu, chị cho điểm bấy nhiêu. Kết quả lớp chị dạy rất bết bát, chị bị lãnh đạo khiển trách, bản thân chị lương, thưởng, thi đua,… mất hết. Chưa nói, các lớp dưới cũng vì thành tích, cho lên lớp nhiều em không biết gì. Nếu cứ thẳng tay có khi hơn nửa lớp ở lại. Sống đúng lương tâm không phải khó nữa mà là không thể,…”. Nói mà giọng chị rưng rưng, ngậm ngùi.
Thời gian qua, tôi liên tục bị chuyển nhà (bản mới, xin xem ở đây http://danquyen.org/, loạt bài số 5), thậm chí đi thuê nhà cũng rất khó khăn. Nhiều chủ nhà đồng ý, nhưng khi quay lại họ lại lắc đầu. Thậm chí nhiều chủ nhà đã ký hợp đồng, nhận tiền, nhưng khi đưa giấy tờ để họ đi đăng ký tạm trú thì sau đó họ lại lắc đầu, xin lỗi và trả lại tiền.
Tôi tin vào bản chất tốt đẹp của con người, dù ngành nghề nào cũng có người này người nọ. Đà Nẵng rộng lớn không lẽ không có chốn dung thân? Nghĩ vậy nên tôi kiên trì tìm nhà. Càng tìm tôi càng thấy bế tắc, thất vọng. Những ngày mưa gió, thấy nhiều gia đình ấm êm, mình lang thang đi tìm nhà mà lòng chua chát.
Không lẽ cả Đà Nẵng vô cảm thế sao? Không lẽ công an Đà Nẵng có thể che hết bầu trời ở đây?
Cuối cùng tôi nhận ra một sự thật: “tất cả những đơn vị công an, những công an khu vực đều khoán thành tích là địa bàn mình phụ trách không có “đối tượng”. Nếu để địa bàn mình có đối tượng thì sẽ cắt thi đua, không nâng lương, thậm chí là sa thải”.
Rõ ràng sự khoán thành tích này rất tàn độc, nó đẩy con người ta phải ra tay sát phạt nhau hết nước trong vô tình. Các nhân viên an ninh trước hết vì bản thân mình, gia đình mình mà triệt hạ ngay “đối tượng” như tôi khi họ đến cư trú trên địa bàn mình. Dùng công cụ luật pháp không được thì dùng trò bẩn: hăm dọa, gây sức ép chủ nhà, theo dõi rình rập, hay khi chủ nhà mang giấy tờ nhân thân vợ chồng tôi đến đăng ký thì tung tin hù dọa họ…
Lang thang trong cái lạnh, mưa lất phất đi tìm nhà trong trạng thái tuyệt vọng (vì biết rằng vì thành tích, các nhân viên an ninh cũng sẽ làm cho chủ nhà đuổi mình đi), trong tiếng gió, tôi như nghe tiếng rên xiết ai oán của những nạn nhân của vụ cải cách ruộng đất năm xưa. Họ cũng là nạn nhân của sự tàn độc của bệnh khoán thành tích. Năm đó lệnh trên qui định 5% địa chủ. Nhiều làng nghèo xác xơ, lấy đâu ra địa chủ giờ? Không đủ 5% thì qui tội thiếu nhiệt tình cách mạng, bao che hay không kiên định lập trường cách mạng,… và số phận sẽ rất thê thảm. Không còn lựa chọn, các đội cải cách cứ phải nọc dân ra bắn cho đủ 5%, nhiều nhà có mỗi một con bò cũng qui vào thành phần địa chủ. Bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu ai oán từ căn bệnh thành tích 5%?
Tôi biết sự tàn độc của nó, tôi biết mình không thể một mình bẻ gậy chống trời. Có nhân viên an ninh hứa với vợ tôi là sẽ giúp tìm nhà với điều kiện tôi yên lặng và họ còn giúp tôi có một công việc thu nhập tốt. Tại sao tôi không chọn con đường đó?
Tôi thấy dân tộc này nhiều bi thương quá. Họ tự đẩy mình vào thảm cảnh, họ đưa ra những chính sách, những mức thành tích tưởng như tốt đẹp nhưng sự thật nó lại gây họa, nó làm cho người lương thiện không thể trở nên lương thiện. Nó làm cho người có tâm với đất nước phải vất vưởng đi tìm nhà trong mưa gió. Nó làm cho người tử tế phải nói “chị hiểu em, chị biết việc em làm là tốt, nhưng chị xin lỗi, chị không giúp gì được em…”. Nó làm cho nhân viên chấp pháp ăn lương dân, thay vì bảo vệ dân thì phải “truy kích” dân bằng mọi giá.
May mắn được trời cho một trí tuệ “khá ổn”, tôi lại chọn im lặng trong cảnh bi thương của đất nước, liệu có ổn không?
Đà Nẵng 13.1.2014
theo tuoitre :

Luật sư: "Huyền Như lừa được là nhờ VietinBank lỏng lẻo"

13/01/2014 16:58 (GMT + 7)
TTO - Chiều 13-1, bào chữa cho Huỳnh Thị Huyền Như, luật sư cho rằng VietinBank quá lỏng lẻo trong quản lý, đề nghị tòa không xem xét buộc Huyền Như bồi thường vì các công ty, ngân hàng chỉ đòi tiền VietinBank, không đòi Huyền Như.


Phiên làm việc buổi chiều phiên tòa xét xử vụ lừa đảo 4.000 tỉ đồng của Huỳnh Thị Huyền Như, các luật sư lần lượt thực hiện các bài bào chữa cho bị cáo.
Bào chữa cho bị cáo Huyền Như, luật sư Lê Nguyễn Quỳnh Thi cho rằng để cấu thành hành vi phạm tội gồm rất nhiều yếu tố. Trong đó khâu kiểm soát tín dụng, quản lý cán bộ của Ngân hàng VietinBank quá lỏng lẻo bởi bị cáo đã thực hiện hàng loạt hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả con dấu, chữ ký của khách hàng mà không hề bị VietinBank phát hiện.
Thậm chí việc đưa chứng từ giả, hợp đồng giả đến ngân hàng để rút tiền nhưng không gặp phải bất kể trở ngại nào. Bởi vậy cần phải xem xét lại việc hoạt động của hệ thống Ngân hàng VietinBank và các chi nhánh.
Ngoài ra, luật sư Thi cũng cho rằng 15 nguyên đơn dân sự, bị hại đã bị chiếm đoạt tiền cũng đã tin tưởng Huyền Như và quá chủ quan trong việc không xem xét, kiểm tra các hợp đồng nên đã ký các hợp đồng giả. Theo luật sư Thi thì chỉ cần một cuộc điện thoại các đơn vị này có thể kiểm tra được độ chính xác các hợp đồng này.
Đồng thời luật sư Thi cũng khẳng định các đơn vị, cá nhân biết rõ việc nhận tiền cao hơn mức lãi suất áp dụng tại ngân hàng là sai nhưng vẫn chấp nhận ký với Huyền Như.
Trước đó, buổi sáng, luật sư Nguyễn Tiến Hùng, bào chữa cho Huyền Như, cũng cho rằng các cá nhân, đơn vị đã bị Huyền Như lừa đảo cũng có một phần lỗi khi ham lãi suất kếch sù mà bị Huyền Như lừa.
Luật sư Thi cũng kiến nghị HĐXX rằng trong suốt những ngày diễn ra phiên tòa, cáo trạng đều xác định 9 công ty, 3 ngân hàng và 3 cá nhân đã bị Huyền Như chiếm đoạt tiền, tuy nhiên tại phiên tòa này đại diện của 15 nguyên đơn dân sự, bị hại và cá nhân đều không yêu cầu Huyền Như trả lại tiền, bởi họ cho rằng VietinBank mới là đơn vị phải trả tiền.
“Trách nhiệm dân sự rất quan trọng để đánh giá hậu quả. Tuy nhiên 15 đơn vị, cá nhân không yêu cầu Huyền Như bồi thường. Như vậy quyền lợi của các đơn vị cá nhân này đã được xác lập và khẳng định nhiều lần tại phiên tòa. Đề nghị HĐXX ghi nhận suốt quá trình thẩm vấn và tranh tụng, nếu những yêu cầu này vẫn được giữ nguyên thì không xem xét trách nhiệm dân sự với Huyền Như” - luật sư Thi nói.
Các luật sư khác đang tiếp tục phần bào chữa.
H.ĐIỆP
------------------------------------
* Tin bài liên quan: