Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Nhaäu … ñöôøng!
. . .. . . . . . . . . . .
     _AØ ! maøy quyeát ñònh zaäy ha ! … ÖØ ! moài môõ coù saün ! bia “dieäu” zoâ tö ! … Öaø ! cöù laø theo nhu caàu ! …ÖØ ! thì theo naêng löïc thoâi …Öøm khoâng eùp ! ñaõ baûo maø…khoâng eùp ! …AØ …ÖØ … roài … Maøy ñang ôû ñaâu ?… buøng binh …3/2 haû… !ø Xoâ vieát ngheä tænh ha ! …ÖØ…ÖØ …ñi lui lại tôùi soá 2/9 coù caùi heûm … öø , ñoù, ñoù cöù ñi thaúng, thaúng tôùi Đieän bieân phuû … queïo traùi, thaáy caùi toøa nhaø lôùn …ñoù … tôùi ngay tröôùc ñoù… baêng qua ñöôøng … Roài, ñöùngù ñôïi ñoù … höø ! maøy phaûi kieân …ñònh chôù ! … chôø xe bu..yù..t … !!!
    _Thoâi ! OÂng noäi ! luø muø …ôû ñaâu ? chöøng naøo tôùi cha noäi !
    _Quaùn coùc ga xe löûa … theá kyû sau !
    _ Tao daân ga xe löûa … “theá kyû sau” laø quaùn naøo ñ…oá bieát ! … ñcm … ñieän thoaïi heát bin roài !
    _ EÂ ! tao neø … leân xe ñi oâng !
    _Haïy ! Ñ…m … phí ñieän !!
………………………………..

(chuyeän naøy Chí Pheøo nghe leùn ñieän thoaïi cuûa ñaùm nhaäu ngoaøi ñöôøng … khoâng soá …roài phaêng … hehehe !!! )

                                 Ha nguyenthanh.
Từ gocnhinalan

Đánh cắp tương lai?

Đánh cắp tương lai?
Tác giả: Phan Châu Thành (22/10/2013)
Tương lai của thể hệ trẻ là tương lai đất nước, ai cũng quan tâm, tôi cũng vậy, vô cùng quan tâm, dù chỉ là một công dân vô danh. Gần đây có hai câu chuyện khiến tôi nhìn lại vấn đề này từ hai góc độ tuy hai mà một đó: tương lai đất nước và tương lai của thế hệ trẻ (8x và 9x hiện nay). Và tôi đã đi đến cùng một kết luận, vô cùng bi quan.
Góc độ thứ nhất, tương lai đất nước phụ thuộc vào tầm nhìn, tài năng, đức độ của các nhà lãnh đạo lãnh đạo đất nước hiện nay, từ cấp cao nhất đến thấp. Ở nước ta, đó là các cán bộ đảng cộng sản VN. Về vấn đề này, cái nhìn khách quan và sắc sảo nhất từ ngoài vào có lẽ là của ông Lý Quang Diệu, cựu Thủ tướng khai quốc Singapore. Ông đã nói đại ý: Người Việt giỏi và thông minh hàng đầu Đông Nam Á, đáng lẽ họ phải là nước giàu mạnh từ lâu rồi, nhưng lãnh đạo của họ bị kìm kẹp trong ý thức hệ (cộng sản) và những người hiện là lãnh đạo chỉ nhờ (đã) giỏi đánh nhau (trong chiến tranh) nên đất nước không lên được. Bao giờ lớp người này về hưu hết, thế hệ trẻ giỏi giang sẽ lên, Việt Nam sẽ phát triển.
Nhiều người Việt trầm trồ tâm đắc vì câu nói “tiên tri” này của ông Lý, và tràn trề hy vọng về tương lai của Việt Nam, nhất là khi cái ông “đánh nhau giỏi nhất” và sống dai nhất cuối cùng cũng đã ra đi rồi. Tôi thì không nghĩ thế.
Thứ nhất, theo tôi, đây chỉ là câu nói “có cơ sở – có chê – có khen – có tiên tri – có trí tuệ” của nhà một nhà ngoại giao và lãnh đạo lão luyện và đẳng cấp. Đẳng cấp ở chỗ là nó không bao giờ sai mà không cần nói hết sự thật (mất lòng) mà vẫn được (người bị phê – người Việt) tung hô ca ngợi. Ông Hồ là số ít CSVN thỉnh thoảng nói được những câu như thế, đủ làm cả nhiều triệu dân Việt đê mê triền miên suốt vài thế hệ nay.
Nhưng câu của ông Lý chỉ đúng với những năm 80-90 của thế kỷ trước, khi lãnh đạo Việt Nam chủ yếu là các tướng lĩnh công thần. Hơn ai hết ông Lý hiểu rằng thế hệ lãnh đạo Việt Nam hiện nay là thế hệ con cháu của ông, như chính con trai ông – Lý Hiển Long – đang đĩnh đạc làm Thủ tướng Singapore vậy. Họ thông minh và tài giỏi – như ông khen, đa số họ cũng được cả đời đi học (khi đất nước chiến tranh) và có bằng cấp chẳng kém gì con trai ông, mà có khi còn làm thầy con trai ông được (về số lượng bằng cấp)… Con trai ông phải chứng tỏ (và đã chứng tỏ được) tài năng trí đức từ một sĩ quan quèn để lên Thủ tướng, còn các nhà lãnh đạo Việt Nam cũng phải “hạ biết bao đối thủ” để lên cao như hiện nay, nhưng tại sao Singapore thì đã hóa rồng từ lâu, còn Việt Nam vẫn … là giun? (Việt Nam đang thua Singapore khoảng … 130 năm chứ mấy!)
Thứ hai, là người Việt cùng trong thế hệ của những người đang cầm quyền ở Việt hiện nay, và cũng được đào tạo, dạy bảo như họ, tôi biết họ không hề bị kìm kẹp bởi ý thức hệ như ông Lý nghĩ đâu, họ chỉ giả vờ theo ý thức hệ đó để có quyền và cầm quyền mà thôi. Vì họ biết, qua cha ông họ, cầm quyền sẽ mang cho cá nhân và gia đình họ tất cả mọi thứ họ muốn: giàu sang, an nhàn, danh tiếng, hạnh phúc – tức là sống trên đầu dân chúng, mà không phải chịu trách nhiệm gì cả về đất nước, xã hội. Đất nước, xã hội (mà họ đang cầm quyền) sẽ đi đến đâu, họ không thực sự quan tâm. Điều duy nhất họ thực sự quan tâm là họ sẽ cầm quyền được bao lâu và họ sẽ truyền quyền lực đó cho con cháu như thế nào?
Thế cho nên, như thế hệ trước của những người lãnh đạo đất nước Việt Nam (cùng thời ông Lý), thế hệ này (cùng thời con trai ông), hay thế hệ sau sẽ lên (con cháu họ) đều không quan tâm đến việc đất nước Việt Nam có đi lên hay không, mà họ chỉ quan tâm một điều: họ có nắm vững quyền hành trong tay hay không… là điều có lẽ ông Lý không thể hiểu được. Vì, dù ông Lý cũng quan tâm điều đó cho đảng Nhân dân Hành động của ông, nhưng ông quan còn quan tâm một điều khác hơn hết: đó là sự Thịnh vượng của cả Quốc gia Singapore.
Có thể thế hệ sau, cháu nội ông Lý cũng vẫn sẽ được làm Thủ tưởng Singapore và đảo quốc nhỏ bé của ông vẫn là điểm sáng chói trên bản đồ thế giới mà tôi luôn ngưỡng mộ, thì đó là nhờ ba điều: ông và con trai ông sẽ giúp (dạy dỗ và trau dồi) hậu duệ mình phát triển, bản thân cháu ông sẽ phải nỗ lực để xứng đáng và chứng tỏ tài năng đức trí để được đa số nhân dân Singapore tin cậy và bầu vào chức vụ đó, và thứ ba – quan trọng nhất – là nhờ thế hệ ông và con trai ông đã đặt nền móng cho một thể chế mà việc bầu bán công bằng như thế đã, đang và sẽ xảy ra.
Còn ở Việt Nam thì sao? Những người lãnh đạo đất nước và mọi cấp chính quyền không cần cả ba điều trên mà chỉ cần hai điều khác là đủ tiến thân: được cha ông mình dọn chỗ cho và diệt tất cả những người khác giỏi và tốt hơn họ, để giữ chỗ.
Với cách chọn người như thế, có thể thấy rõ điều ông Lý nói về sự thông minh tài giỏi nói chung của người Việt không hề được khai thác để từ đó tuyển chọn lãnh đạo đất nước, mà còn bị làm kiệt quệ đi với chính sách ngu dân của đảng cộng sản. Nên đất nước Việt Nam cứ đi xuống mãi là lẽ tất nhiên.
Và điều này dẫn đến vế thứ hai mà tôi nói đến ở đầu bài về tương lai nước Việt Nam: Liệu thế hệ trẻ của Việt Nam có cơ hội đóng góp tài năng (mà khi đi du học khắp nơi trên thế giới họ luôn đã và đang chứng tỏ), như ý của ông Lý Quang Diệu? Thế hệ trẻ Việt Nam có tương lai trên đất Việt Nam không?
Câu trả lời của tôi, thật đau xót, lại là: Không. Không, nếu chế độ cộng sản này vẫn cầm quyền, vì họ vẫn “chọn người” lãnh đạo cách thoái hóa giống nòi như họ đã và đang làm, thậm chí còn theo cách càng ngày càng đê tiện hơn.
Để chứng mình cho điều này ở góc độ thứ hai tôi xin kể hai câu chuyện mình biết trực tiếp, như sau.
Thứ nhất, câu chuyện chúng tôi. Thế hệ tôi 5x, ông và cha đều “vô tư theo cách mạng đến cùng” nên được học hành đầy đủ và khá “đủ điều kiện” để tiến thân tốt đẹp trong chế độ này. Chúng tôi cứ nghĩ chỉ cần mình phấn đấu và đóng góp hết mình, chứng tỏ tài năng và đạo đức xứng đáng thì sẽ được trọng dụng.
Thực tế lại không phải thế. Chỉ những ai có lớp cha chú “dọn chỗ” và “bảo lãnh” thì mới được thăng tiến. Số khác đi lên bằng thủ đoạn và hai đầu gối thì bao giờ và ở đâu cũng có thì tôi không nói đến. Những người đó thường không phải nhóm xứng đáng làm lãnh đạo, thường không đủ tài năng và đạo đức, vì không có sự tuyển chọn, cạnh tranh.
Ví dụ, tôi không có cơ hội cạnh tranh bình đẳng, vì ông nội và ông ngoại tôi đều hy sinh từ thời kháng Pháp, còn cha tôi – cán bộ tiểu đoàn 307 phục viên ngay từ 1954 sau khi tập kết, nên không thể và cũng không chấp nhận làm việc “dọn đường” cho tôi. Tôi cũng và càng không muốn thế.
Các “bạn” tôi (do có người “dọn đường”) nay rất nhiều người làm to khắp nơi, và tôi thấy việc chúng nó quan tâm nhất sau “kiếm ăn” (tham nhũng) là dọn đường cho đám con cháu ngoi lên, cũng theo “nguyên tắc” như chúng nó đã đi lên: phải có người trên bảo lãnh (thực chất là lo lót và đấu tranh ngoan cường giữ chỗ, mua chỗ) và phải mua đủ bằng cấp để làm đúng thủ tục. Những chuyện này, là bạn bè, chúng nó tâm sự hết: đã lo cho đứa này đứa kia vào chỗ này chỗ kia như thế nào, hết bao nhiêu, và tương lai chúng sẽ lên chức này chức kia ra sao… Tất cả mọi chuyện như thi công chức, tuyển chọn công khai… là đều hình thức và giả dối hết. Trong tất cả các ngành, các cơ quan nhà nước, người ta chỉ nhận người “nhà”, người “của sếp”, người được “gửi gắm chéo”. Gửi gắm chéo là: tôi gửi con tôi cho cơ quan anh và nhận con anh vào cơ quan tôi với điều kiện cơ hội thăng chức và được nâng đỡ tương đương – có đi có lại. Có lẽ trên 90% cán bộ cơ quan và doanh nghiệp nhà nước và cả các lực lượng vũ trang là các dạng “tuyển chọn” như thế nên năng lực, tinh thần và đạo đức làm việc của họ có giới hạn nghiêm trọng. Hơn thế nữa, và nguy hiểm nhất, họ bịt hết, chiếm hết mọi con đường, cơ hội tiến thân, mọi vị trí cống hiến cho đất nước của những người trong đại đa số những người cùng thế hệ có năng lực, tinh thần và đạo đức làm việc tốt hơn họ.
Như vậy, các thế hệ gần tôi, người giỏi cũng không có cơ hội tham gia lãnh đạo, dù dân tộc ta là… khá giỏi.
(Nói thêm: con tôi hai đứa đã tự đi học nước ngoài, một đứa ở lại, một về nước tự xin việc công ty nước ngoài. Vì tôi đã dạy và khuyên các con phải tự lo hoàn toàn, không có ai dọn chỗ. Cậu con trai út cũng sẽ thế).
Cho đến gần đây tôi vẫn chỉ nghĩ và coi những hiện tượng ”con ông cháu cha”, chọn người, dùng người kém như trên chỉ là một vấn nạn đạo đức chung tràn lan của xã hội hiện nay mà thể chế cộng sản này (có muốn nhưng?) không ngăn được do “lỗi cơ chế”, chỉ tạo điều kiện cho nó phát triển thêm. Tôi không ngờ… còn tệ hơn thế!
Câu chuyện thứ hai: các học trò của tôi, thế hệ 8x và 9x.
Tôi thường hay được mời giảng dạy, đào tạo, nói chuyện cho thế hệ trẻ bởi các trường đại học, cao đẳng, các trung tâm đào tạo về các đề tài khởi nghiệp, lập nghiệp của các bạn trẻ. Và sau đó, tôi thường làm tư vấn (tất cả đều miễn phí) cho các bạn trẻ để giúp họ khởi nghiệp kinh doanh thành công trong cái xã hội… không thành công này (đang thua xa tất cả các nước xung quanh mà ngày xưa không có đảng thì mình hơn họ!). Tôi dậy họ những cái tôi nghĩ họ cần mà nhà trường XHCN không dậy, để họ khởi nghiệp, để họ vào đời. Học trò của tôi (đã trên cả chục ngàn người học) đa số là thế hệ 8x, 9x rất trong sáng, giỏi giang, đầy nhiệt huyết, đã học xong đại học cao đẳng, nhưng… không thấy có đường đi, không có cơ hội tiến thân, không thấy tương lai, không xin được việc làm sau khi học hay không muốn làm cho nhà nước… Nguyên tắc dạy học của tôi là: tin vào thế hệ trẻ hơn họ tự tin vào chính họ, nói những điều mình làm và làm những điều mình nói, căm ghét (không chấp nhận) tham nhũng và giả dối. Tôi viết một cuốn sách “Là Doanh nhân” để dậy các em hiểu, tự hào và tự tin là doanh nhân đích thực, không làm “ranh nhân”, làm sân sau rửa tiền cho tham nhũng…
Một hôm, một bạn trẻ 8x, học trò cưng của tôi tâm sự: “Thầy ạ, ba em là cán bộ đang tại chức ở quê em (phó chủ tịch huyện), mấy năm nay em theo thầy lập nghiệp ở TP HCM rất thành công (cậu bé học vài lớp tôi giảng xong đã lập công ty, kinh doanh mới ba năm, rất phát triển, doanh thu vài chục tỷ đồng, có vài chục nhân viên, kỹ sư…), nhưng ba em cứ muốn em về làm việc trong ủy ban huyện, vì ba nói có chính sách nhà nước khi ba về hưu thì em sẽ được thay ba làm ít nhất đến chức… phó chủ tịch huyện, nhưng em không chịu…”.
Trước đó cậu bé cũng từng tự kể cho tôi, ông phó chủ tịch huyện (ba cậu) nghi rằng các lớp học của tôi là “phản động” nên mới lung lạc con trai ông và đám trẻ ham kinh doanh như thế, và đã cử lính theo học các lớp của tôi để ghi âm mang về điều tra, nhưng… không có cơ sở gì đem công an đến bắt tôi!
Tôi rất thương cậu học trò quá giỏi và ngoan đó vì cậu bé đang bị giằng xé giữa thầy và cha và con đường tương lai cậu phải chọn đi… Mấy tháng nay, cậu bé đó ít gọi điện thăm tôi. Lần cuối cùng, cậu nói ba cậu sẽ giúp cậu lấy mấy hợp đồng xây dựng lớn theo dự án của nhà nước ở tỉnh nhà, huyện nhà… Tôi đã vội hỏi lại: “Nhưng em đang kinh doanh rất tốt ở đây (TP HCM) cơ mà?”. “Vâng, nhưng em vẫn chỉ là con tép riu thôi…”. Đã từng đưa cậu đến các Hội chợ Quốc tế ở nước ngoài, tôi hiểu giấc mơ của em. Tôi bàng hoàng hiểu ra, cậu học trò của mình đã đi thẳng đến và phải đưa ra một quyết định lớn mà tôi cũng đã phải trải qua hơn chục năm trước: Chấp nhận là con tép riu trên thị trường nhưng được sống là mình trong sạch hay lớn thành “đại gia” nhờ tham nhũng, rửa tiền cùng và cho cán bộ nhà nước, rút tiền nhà nước… Tôi vớt vát: “Em ơi, đồng tiền đó có sạch đâu em… Em làm một việc như thế nào thì em sẽ có thể làm mọi việc như thế đó – trong sạch hay không…”. Nhưng, thêm vào cái chức phó chủ tịch huyện được chế độ cho “kế thừa” cha đang vẫy gọi cậu nữa, cậu bé đã im lặng…
Hơn chục năm trước, tôi khoảng bốn chục, đã qua “tam thập nhi lập” từ lâu, còn cậu học trò của tôi hôm nay còn chưa tới ba mươi… Cậu phải lựa chọn: một “hợp đồng của ba” sẽ cho cậu doanh thu bằng cả mấy năm ở Sài gòn này, và chức vụ phó chủ tịch huyện như ba nói là “cầm chắc”, cùng cái xe Zace ba mới mua cho chỉ để chạy ở nhà…
Hơn hai tháng nay cậu bé không gọi điện, không đến thăm nữa. Chắc cậu đang về quê? Công ty đã giao lại cho bạn, cũng là học trò của tôi, điều hành tiếp…
Khỏi phải nói tôi buồn đau thế nào! Như thấy chính con trai mình dây vào tham nhũng! Sau đó, tôi mới tìm cách kiểm tra lại với các “bạn bè” quan chức của tôi về chính sách “thừa kế” chức vụ cho con cái của chính quyền cộng sản này thì được hiểu là: chính sách đó là chính sách ưu tiên con em cán bộ trong bộ đảng và chính quyền, đã được thực hiện công khai nhiều năm nay ở tất cả các địa phương và trung ương, để giữ trung thành và gắn bó của cán bộ với chế độ và “xây dựng” thế hệ cán bộ trẻ! Không còn nghi ngờ gì nữa, chế độ này đã chiếm hoàn toàn quyền lực tương lai vào tay con cháu họ, bằng chính sách, chế độ, tiêu chuẩn hẳn hoi. Trong tất cả mọi ngành, kể cả các lực lượng vũ trang!
Chỉ một vài học trò trong hàng nghìn học trò tôi dạy đang kinh doanh để hướng tới tương lai đích thực của họ có “cơ hội” đó. Cả thế hệ trẻ còn lại, họ đâu có cơ hội nào để thành công trong một xã hội như thế này, kể cả trong kinh doanh lẫn trong sự nghiệp chính trị?
Vì thế, sau vụ đó, tôi không nhận lời dạy hay mở lớp đi dạy các bạn trẻ khởi nghiệp nữa, họ đâu có Tương lai bình đẳng trong xã hội này!? Tương lai của họ đã bị đảng … đánh cắp!
Có lẽ Thế hệ trẻ cần học những điều khác để giành lấy Tương lai của mình vốn đã và sẽ bị …… đánh cắp hèn hạ cho con cháu họ, cùng là giành lại Tương lai cho cả đất nước này.
P.C.T.

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

theo Vietnamnet :

Ghê tởm cách làm giàu bất chính của nhà ngoại cảm rởm

Chỉ cần chúng ta ngồi xuống trong tĩnh lặng tâm hồn, chúng ta sẽ nghe thấy lời của những người thân đã khuất. Họ muốn nói với chúng ta rằng họ không nói như các thầy bói, bà cốt và nhà ngoại cảm truyền lại. Họ không đòi hỏi chúng ta phải bưng những mâm lễ đầy cả xe hơi, tủ lạnh, tivi, đô la, vàng miếng, vàng lá...
Ngày 28 tháng 10, cơ quan chức năng tỉnh Quảng Trị đã có lệnh bắt tam giam cậu Thủy, một kẻ được cho là đã lợi dụng cái gọi là tâm linh, ngoại cảm để thực hiện những vụ lừa đảo ghê tởm nhất trong đời sống tinh thần của người Việt: làm hài cốt giả của các liệt sỹ đã hy sinh vì tổ quốc. Nhân dân vô cùng hoan nghênh ý thức và trách nhiệm của Bộ chỉ huy Quân sự Quảng Trị và các cơ quan liên quan. Chính vì ý thức và trách nhiệm ấy mà họ phát hiện ra những vụ lừa đảo này.
Ngày nay, các hoạt động lên đồng, áp vong, gọi hồn, bói toán… đang tràn ngập mọi nơi mọi chốn trên đất nước chúng ta. Chưa bao giờ, một mảnh đất không lấy gì làm rộng lớn lắm như Việt Nam lại mọc lên quá nhiều các thầy bói, các bà cốt, các thầy cúng, các nhà tâm linh, các nhà ngoại cảm như hiện nay. Những người này đã làm cho một bộ phận không nhỏ dân chúng chìm đắm trong bóng tối của những điều mê tín dị đoan. Không ít người sống trong lo sợ, không ít người tan cửa nát nhà, không ít người trở nên mù quáng và đi đến những hành động kinh hoàng.
Chúng ta biết nói như thế nào bây giờ về bóng tối của mê tín dị đoan đang lan rộng trong đời sống của chúng ta khi mà chính một bộ phận cán bộ, đảng viên, trí thức… lũ lượt đi cầu ở các đền chùa. Xin ấn Đền Trần là một ví dụ đau xót. Họ đến đó không phải để cho tâm hồn tĩnh lặng, để nói với tổ tiên những điều chân thành, thiêng liêng, để thành thực với tổ tiên về những lầm lỗi mắc phải, để sám hối và hứa làm lại cuộc đời. Họ đến đó chỉ với một mục đích xin được thăng quan tiến chức bằng một sự may rủi, bằng sự nhờ vả Thánh thần chứ không bằng trí tuệ, nhân cách và sự phấn đấu của họ.
Một điều vô cùng hoang mang và lo sợ cho những người có ý thức với đời sống tinh thần của chúng ta là có những ngôi chùa đã dấn vào những hoạt động đậm tính mê tín dị đoan. Mà lẽ ra, sư trụ trì ở những ngôi chùa ấy phải thông hiểu Phật pháp mà giúp con người thoát khỏi sự mù lòa của nhận thức. Lẽ ra, các nhà sư như vậy phải giúp con người hiểu ra rằng: họ phải sống một cuộc sống chân thành, hiếu thảo, độ lượng, nhân ái, yêu thương, chia sẻ với đồng loại và thiên nhiên chứ không phải là giải hạn, cúng sao, lên đồng, đội bát hương… Phật không dạy chúng ta làm những điều đó. Phật chỉ dạy chúng ta phải tu nhân tích đức bằng chính những việc làm tốt đẹp cho gia đình và xã hội. Chúng ta hãy xem lại và suy ngẫm về 14 điều răn của Đức Phật.
Tôi nhớ một hòa thượng đã trả lời trên báo chí mấy năm về trước đại ý rằng: Theo nhà Phật, người chết rồi không thể nói chuyện được với người đang sống. Ấy thế mà, chúng ta chỉ cần gặp một thầy bói, một bà cốt, một nhà ngoại cảm với một lễ vật trong đó bây giờ thường là tiền rồi thắp một nén hương và sau đó ít phút là tổ tiên, ông bà, người thân của chúng ta đã khuất sẽ hiện lên một cách dễ dàng như ta bấm máy gọi điện cho bạn bè ở một nơi nào đó trên hành tinh và nói chuyện này, chuyện nọ với chúng ta.
Mà hầu hết những người đã khuất trở về đều nói tập trung vào mấy vấn đề như: chúng mày giỗ chạp không được kỹ lưỡng, chúng mày phải gửi tiền cho chúng tao tiêu pha chứ dưới này hết cả tiền rồi, chúng mày phải sắm lễ thật to để thầy cúng giải hạn cho, chúng mày gửi cho chúng tao một chiếc xe hơi để chúng tao còn đi đây đi đó chứ ngồi một chỗ bó chân bó tay lắm…
Thực tế cho thấy, hầu như những người đã khuất chẳng dặn dò con cái phải sống có đức độ, phải sống cho sạch sẽ, phải biết yêu thương cha mẹ, vợ chồng, anh em, phải biết nhục khi danh gia vọng tộc bị xói mòn và trách mắng chúng ta về những điều xấu xa chúng ta đã làm… Nếu chúng ta nghe kỹ những thầy bói, những bà cốt và những nhà ngoại cảm được tổ tiên, ông bà, cha mẹ và những người thân của chúng ta đã khuất núi sông mượn giọng nói của họ để nói với chúng ta những điều như thế thì quả là họ đã xúc phạm đến tổ tiên, ông bà, cha mẹ và những người thân yêu của chúng ta đã khuất.
Có người hỏi tôi có tin có một thế giới sau khi con người mất đi không? Có. Tôi tin là có. Và tôi cũng muốn nói rằng không ít người nghe được lời của tổ tiên, ông bà, cha mẹ và những người thân yêu của họ đã khuất. Chỉ cần chúng ta ngồi xuống trong tĩnh lặng tâm hồn, với ý thức và trung thực về những gì chúng ta đã làm, chúng ta sẽ nghe thấy lời họ. Họ hiện về ở đâu đó và nói với chúng ta hãy sống cho nhân ái, hãy đừng tham lam, đừng thù ghét con người, hãy yêu thương và chia sẻ với anh em ruột thịt của mình và những người bên cạnh. Hãy sống như truyền thống tốt đẹp của gia đình, dòng họ mà họ dày công vun đắp đời này qua đời khác. Còn nếu lòng chúng ta ngập tràn sự tham lam, sự đố kỵ, sự vô cảm… chúng ta chẳng nghe thấy họ nói gì hết mà chỉ nghe thấy những lời của các ông thầy bói, các bà đồng cốt và những nhà ngoại cảm nào đó.
Sự thật là bây giờ, cứ mỗi khi làm gì đó, chúng ta lại gặp thầy bói, gặp bà cốt, gặp nhà ngoại cảm để nhờ họ chỉ cho chúng ta nên làm như thế nào. Làm như thế nào ở đây là cúng lễ như thế nào, phải bao nhiêu vật lễ, bao nhiều tiền bạc… Chúng ta không trách một bộ phận dân chúng ít được học hành và thiếu hiểu biết. Bởi ngay các cán bộ và tri thức của chúng ta trước khi làm một việc gì đó như cơ quan chuẩn bị thay đổi nhân sự, bổ nhiệm nhân sự, trình duyệt dự án… là họ lại đi tìm các thầy bói, bà cốt hay nhà ngoại cảm rồi cúng lễ, rồi xin Thần Phật giúp họ lên chức trưởng phòng, chức giám đốc và chức này chức nọ. Một xã hội chỉ dựa vào những cơ sở như thế để phát triển ư? Không. Không có sự phát triển nào được xây dựng trên những nền tảng u tối như thế. Đó chỉ là sự tiến thân đầy tính mục đích thấp hèn và vật chất. Tất cả chỉ vì đồng tiền. Không có gì khác. Xin đừng tranh cãi lại tôi điều này.
Trước kia, khi tôi còn là một thanh niên, hai từ “buôn lậu” đối với xã hội thật ghê tởm. Rồi đến khi người ta kinh doanh, buôn bán ma túy thì tôi nghĩ kinh doanh như vậy là hết cỡ của sự kinh doanh độc ác. Nhưng đến bây giờ, tôi mới thấy sự kinh doanh ma túy vẫn chưa phải là ngành kinh doanh ghê tởm nhất. Ngành kinh doanh ghê tởm nhất là kinh doanh trên cái chết của những người lính, những người đã hiến trọn đời mình cho độc lập, tự do của tổ quốc, cho những vẻ đẹp của cuộc sống, cho nhân cách và lẽ sống của cả dân tộc. Cái ngành kinh doanh này không phải tự nhiên mà có. Nó hình thai từ những kinh doanh Thần Thánh, kinh doanh lòng tin kể cả lòng tin mù quáng của con người.
Cơ quan luật pháp sẽ làm rõ tội trạng của những kẻ kinh doanh cái chết như cậu Thủy. Cậu Thủy sẽ phải nhận sự trừng phạt trực tiếp của luật pháp và xã hội. Nhưng không ít người trong chúng ta phải nhận sự trừng phạt gián tiếp bởi chính thái độ sống vô trách nhiệm với cộng đồng, bởi lòng tham của chúng ta và bởi sự lú lẫn của chúng ta đã từng ngày bồi cho cái ngành kinh doanh ghê tởm nhất hình thành và lớn lên.
Thưa các bạn, rất nhiều người trong đó có tôi đang nghe thấy lời thốt lên đau buồn và nhiều thất vọng của tổ tiên, ông bà, cha mẹ và những người thân yêu của chúng ta đã khuất. Họ muốn nói với chúng ta rằng họ không nói như các thầy bói, bà cốt và nhà ngoại cảm truyền lại. Họ không đòi hỏi chúng ta phải bưng những mâm lễ đầy với đủ thứ trong đó có cả xe hơi, tủ lạnh, tivi, đô la, vàng miếng, vàng lá. Họ đã sống một cuộc sống bình dị và chân thành, họ đã đổ mồ hôi và cả máu để gìn giữ non sông này, gìn giữ những điều tốt đẹp nhất của đạo làm người, họ đã làm nên một nền văn hóa lớn cho nhân loại, chẳng lẽ khi chết đi rồi họ lại đòi hỏi tham lam và thảm hại đến như thế ư? Chúng ta đang xúc phạm họ. Chúng ta thực sự đang giết chết họ một lần nữa trong sự phỉ báng những linh thiêng của đời sống này.
Họ đang nói với chúng ta hãy mau tỉnh ngộ. Họ da diết kêu gọi chúng ta hãy thoát ra khỏi bóng tối của những lú lẫn và tham lam vô độ. Chỉ khi làm được như vậy, chúng ta mới sẽ nghe được giọng nói đích thực của họ từ chính đôi tai trong tâm hồn của chúng ta.
Nguyễn Quang Thiều

ha nguyen thanh : Sao cứ phải là chủ đạo? Bao nhiêu năm qua chế độ an sinh xã hôi và nhiều những chế độ nữa nhà nước còn phải "bao cấp" và cả ...bao biện, bao bì, bao bịt...trong khi các nắm đắm đấm chủ đạo toàn thất thoát, tham nhũng, thua lổ, sa sút, đổ nợ, phá sản...Vậy tiền ở đâu !? Sao cứ phải là chủ đạo ?

Sao cứ phải là chủ đạo?

Quế Thanh
Trong dòng thời sự gần đây, các câu chuyện liên quan đến doanh nghiệp nhà nước như vụ tham nhũng hàng chục tỉ đồng và gây thiệt hại đến hàng trăm tỉ ở Vinalines, hay vụ gây thất thoát tài sản lên đến 500 tỉ đồng tại Công ty cho thuê Tài chính II, còn trước đó là việc Chính phủ phải đứng ra trả nợ thay cho Vinashin hàng trăm triệu đôla Mỹ đã khiến rất nhiều người dân, nhất là những người nghèo, cảm thấy xót xa.


Quan trọng hơn là cảm giác ấy có thể trở thành sự chán chường, khi mà bản dự thảo Hiến pháp sửa đổi, vốn đang được các vị đại biểu Quốc hội thảo luận, được bấm nút thông qua mà vẫn giữ quy định kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo (tại khoản 1, Điều 51 của dự thảo).

Quốc doanh như Vinashin liệu có làm chủ đạo được không? Trong ảnh: Một góc nhà máy đóng tàu Vinashin
Báo Vneconomy ngày 24/10 tường thuật, khi tham gia thảo luận tại tổ Hà Nội, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cho rằng với phương châm cái gì đã rõ, đã chín, được thực tiễn chứng minh là đúng và tạo được sự thống nhất cao thì chúng ta sửa. Còn những gì chưa rõ, chưa chín, chưa được kiểm nghiệm qua thực tiễn mà ý kiến còn khác nhau thì chưa nên sửa, chưa nên đưa vào.
Trên quan điểm này thì quy định kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo cần phải được xem lại và cân nhắc kỹ hơn.

Tại cuộc họp báo ngay trước khi diễn ra kỳ họp Quốc hội, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc đã giải thích: ”Đương nhiên là kinh tế nhà nước phải chủ đạo. Không thể giao kinh tế tư nhân làm chủ đạo.

Nếu kinh tế nhà nước không chủ đạo thì ai lo công tác đảm bảo an sinh xã hội? Còn các thành phần kinh tế đều bình đẳng như nhau, không phân biệt đâu là doanh nghiệp tư nhân, đâu là doanh nghiệp nhà nước, đâu là doanh nghiệp nước ngoài”.

Thực ra cho đến nay, người viết chưa tìm thấy văn bản pháp luật nào quy định về khái niệm kinh tế nhà nước, chỉ được nghe một số chuyên gia kinh tế giải thích rằng kinh tế nhà nước bao gồm các hoạt động của ngân sách nhà nước, các quỹ có nguồn gốc ngân sách, đất đai, tài nguyên và chủ yếu là hệ thống doanh nghiệp nhà nước (DNNN).

Trong các cuộc thảo luận tổ, một số đại biểu Quốc hội đồng thời là chuyên gia kinh tế cũng cho rằng không nên nhầm lẫn kinh tế nhà nước với DNNN.

Cách giải thích như trên dường như chưa ổn, bởi DNNN là một thành phần của kinh tế nhà nước, vì thế một khi hiến định kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, thì người dân cũng đương nhiên hiểu rằng DNNN cũng đóng vai trò chủ đạo.

Còn nếu không muốn có sự nhầm lẫn như lo ngại nêu trên, đồng thời để khẳng định mọi thành phần kinh tế đều bình đẳng, có lẽ trong dự thảo nên ghi rõ “kinh tế nhà nước, chứ không phải DNNN, giữ vai trò chủ đạo”.

Thiết nghĩ, trong những năm qua, thực tiễn đã chứng minh DNNN chưa từng, và trong tương lai, sẽ không thể nào đóng vai trò chủ đạo trong nền kinh tế. Đã có rất nhiều chuyên gia phân tích về điều này, tại các diễn đàn, trên báo chí, có lẽ không cần lặp lại ở đây.

Tuy nhiên, có một điều rất đáng lưu ý là trong bản góp ý cho dự thảo Hiến pháp, đa số thành viên Chính phủ đã ủng hộ bản dự thảo Hiến pháp lần đầu - là bản dự thảo mà trong đó không hề có cụm từ “kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”.

Điều này cho thấy chính những người gắn bó trực tiếp, quản lý khu vực doanh nghiệp này, cũng thừa nhận là DNNN không nên và cũng không thể giữ vai trò chủ đạo.

Và như lời Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói thì “cái gì đã rõ, đã chín, được thực tiễn chứng minh là đúng và tạo được sự thống nhất cao thì chúng ta sửa”, vậy thì dự thảo Hiến pháp cũng nên loại bỏ quy định gây nhiều tranh cãi này.

Quay trở lại với lời giải thích của ông Nguyễn Hạnh Phúc, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, nếu kinh tế nhà nước không chủ đạo thì ai lo công tác đảm bảo an sinh xã hội. Thật vậy sao? Dù ở bất kỳ một đất nước nào, không phân biệt chế độ chính trị xã hội, một trong những chức năng chính của nhà nước là chăm lo công tác an sinh xã hội.

Ở những nước phát triển, DNNN đâu có chủ đạo mà các chế độ phúc lợi xã hội vẫn được thực hiện tốt đấy thôi. Đó chính là nhờ nhà nước đã sử dụng hiệu quả các công cụ có trong tay như tiền thuế, các quỹ xã hội… để tái phân phối thu nhập cho các thành viên trong xã hội, đảm bảo sự công bằng tương đối cũng như làm tốt chính sách an sinh.

Có lẽ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã nhận thấy sự nhầm lẫn trong nhận thức về vấn đề này nên trong bài phát biểu hôm khai mạc Quốc hội (ngày 21/10), ông có nói:

”Nhận thức trên một số vấn đề về chủ trương, quan điểm đã được đề ra vẫn còn khác nhau dẫn đến đổi mới thể chế, chính sách còn ngập ngừng, thiếu nhất quán, nhất là về vai trò của nhà nước và kinh tế nhà nước trong kinh tế thị trường, bảo đảm quyền làm chủ của nhân dân, sở hữu và quyền sử dụng đất đai, giá cả một số mặt hàng và dịch vụ công thiết yếu… chưa tạo được đột phá để huy động mạnh mọi nguồn lực cho phát triển”.

Thực ra, việc quy định ai là chủ đạo không quan trọng, mà điều gây phản đối trong dư luận là cách thức để tạo ra vị trí chủ đạo đó, vì việc này liên quan đến chuyện phân bổ nguồn lực quốc gia vốn còn rất hạn hẹp.

Từ trước đến nay, khu vực DNNN đã được hưởng rất nhiều ưu đãi từ các cơ quan nhà nước như chính sách, cơ chế, đất đai, nhà xưởng, tiếp cận vốn, lãi suất… để đóng vai trò chủ lực nhưng hiệu quả mang lại không tương xứng với nguồn lực mà họ được hưởng và ngày càng sa sút, đặc biệt là nếu so với khu vực tư nhân (tính cả FDI).