Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

tuoitre.vn

Lại bàn về cái Gốc

Vũ Duy Phú
Tác giả Vũ Duy Phú đã gửi cho BVN bài báo này kèm lời chú ngắn gọn “tôi viết vội (tác giả nhấn mạnh) chủ yếu nhằm bàn thảo với giới trí thức người Việt ở nước ngoài”…
Mặc dù khiêm tốn tự nhận là viết vội nhưng không khó để nhận ra rằng người viết rất am hiểu tình hình đất nước, hơn thế nữa, ông còn là một người “trong cuộc”, một người tham gia trực tiếp, ở mức độ nào đó, vào các “biến cố” của Đảng, của chế độ trong mấy chục năm qua. Vì nằm trong chăn nên biết chăn có rận, ông hiểu rõ những căn bệnh chết người của Đảng và thể chế xã hội chủ nghĩa. Và ông đã đưa ra các giải pháp để giải cứu Đảng, giải cứu chế độ - mà trong đó, ông là một thành phần không thể tách rời.
So với rất nhiều người hiện nay, ông là một người đàng hoàng, chính trực, một ông quan “ngự sử” của thời hiện đại.
Có một điều thú vị là mặc dù cụm từ “xã hội dân sự” cho đến nay vẫn bị chính quyền coi là từ “húy” nhưng thực tế thì xã hội dân sự đã hình thành, trước hết là ở sự đa nguyên về tư tưởngmà bài báo này là một minh chứng: chúng ta đã được nghe rất nhiều tiếng nói khác nhau, hôm nay lại được nghe thêm một tiếng nói mới, độc lập, bàn về những giải pháp cho tình hình đất nước hiện nay.
Xin trân trọng giới thiệu cùng quý vị tiếng nói của một vị “quan ngự sử” thời hiện đại, không phải vì ông cùng quan điểm với chúng tôi, mà chính vì ông khác với chúng tôi. Xin cảm ơn tác giả Vũ Duy Phú
Bauxite Việt Nam

Toàn thế giới từ lâu đã sang Thời đại “Làng toàn cầu”. Hầu hết mọi người đang được sống trong một “Thế giới phẳng”. Cuộc đấu tranh sinh tồn, vì hòa bình và hạnh phúc lâu bền của CON NGƯỜI đã vượt ra khỏi biên giới từng quốc gia, đang diễn ra và phụ thuộc lẫn nhau ở tầm khu vực và toàn hành tinh. Chuyển bước theo Thời - Vận là quy luật chung của muôn loài, đối với Loài người thì đó là Tự do, Dân chủ, Nhân quyền. Vậy mà nước ta vẫn còn hiện tượng ôm khư khư lấy cái triết lý “Đấu tranh giai cấp”, “Chuyên chính vô sản”, “Độc đảng toàn trị” lạc hậu và chịu để tồn tại “Hận thù dân tộc”, không chỉ là hậu quả sai lầm tạo ra từ thời hậu chiến trước đây, mà còn do những ung nhọt của thể chế chính trị lạc hậu hiện nay! Đó là cái “ách” ngàn cân tạo bởi cái Gốc sai lầm làm cản bước tiến lên của dân tộc Việt Nam. Vì vậy chúng ta cần nói cho thật rõ một lần để khắc phục dứt điểm.
Trước hết nói về Đoàn kết dân tộc. Hồ Chí Minh đã từng nói tại Ấn Độ, khi có một phóng viên phương Tây hỏi về thái độ của Cụ đối với địch thủ lúc bấy giờ, là ông Ngô Đình Diệm. Cụ Hồ đã nói: “Ông Diệm yêu nước theo kiểu của ông ấy. Tôi yêu nước theo kiểu của tôi”. Ta biết về Hoa Kỳ, cuộc nội chiến Bắc Nam của họ, chính là biểu hiện sự xung khắc kịch liệt trong tư duy và quyền lợi của 2 miền trên con đường phát triển. Nhưng sau khi một bên thắng, họ chỉ thực hiện giải giáp vũ khí bên thua, rồi thả cho cán binh bại trận trở về gia đình, thực thi đoàn kết dân tộc, vì vậy nước Mỹ sau chiến tranh không có hận thù dai dẳng, cả nước đồng lòng tiến tới như chúng ta đã thấy. Còn ở Việt Nam ta, các nhóm yêu nước khác nhau có khi không phối hợp được với nhau, thậm chí hành động đối chọi nhau, như chung quanh sự kiện chuẩn bị giành và lập chính quyền sau ngày Nhật đầu hàng 1945. Đương nhiên khi đó phe nhóm nào có cơ sở quần chúng mạnh hơn, chuẩn bị từ sớm hơn, có cương lĩnh (như của Việt Minh) rõ ràng, thậm chí công bố từ một vài năm trước, được nhân dân hiểu rõ hơn và ủng hộ, vì vậy đã thắng thế. Cuối cùng, nếu không có sự can thiệp chia rẽ phá hoại của bên ngoài, chắc chắn nội quốc sẽ phối hợp và đoàn kết được với nhau. Sự khác biệt giữa hoạt động của các ông Hồ Chí Minh, Trần Trọng Kim và Ngô Đình Diệm chính là ở chỗ đó. Ta có thể thấy điều này sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Hồ Chí Minh thậm chí đã thực thi “chế độ lưu dung” (sử dụng người của chế độ cũ mà giữ nguyên lương) đối với toàn bộ cán binh chính quyền cũ, tạo ra một ấn tượng đoàn kết “Thắng - Thua” rất đậm nét: Sau chiến tranh, tất cả cùng hợp sức xây dựng cuộc sống mới. Nhìn về xa xưa, sau khi thắng quân Minh, Vua ta đã cấp phương tiện và lương thực cho quân địch bại trận rút về nước. Còn nhiều tấm gương tốt, anh hào quân tử khác nữa của quá khứ. Giá thử, sau chiến thắng 1975, chúng ta, cũng với tầm nhìn đại nghĩa, quân tử, nhân đạo, xử sự theo “tình người” như những trường hợp đã nêu trên đây, thì có thể mối hận thù dân tộc trong cuộc xung đột thắng thua vừa qua đã không đến nỗi gây “tan cửa nát nhà”, nhiều người phải “ngậm đắng nuốt cay” cho đến tận hôm nay. Hơn thế bao nhân tài cùng máu đỏ da vàng đã phải bỏ nước ra đi tìm đến nơi văn minh hơn. Tại sao như vậy ? Một phần chủ động là tại đội ngũ lãnh đạo của bên thắng lúc đó thiếu một tầm nhìn chiến lược và một tấm lòng đại nhân đại nghĩa quân tử cần thiết. Nhưng thực ra chính còn tại vì cái nguyên nhân thứ hai sau đây ngăn cản: Đó là cái tư duy “Đấu tranh giai cấp một mất, một còn” đầy tội lỗi làm u mê cái trí tuệ và lòng nhân đạo của một bộ phận lãnh đạo của chính phủ VNDCCH, khiến họ đã sản sinh ra biện pháp “tẩy não” và đối đãi mất nhân tâm đối với bên thất bại.
Vì vậy, muốn sửa tận Gốc, cần nói rõ về cái “gông cùm” “Đấu tranh giai cấp” “một mất, một còn” rất tai hại này. Thực ra, căn cứ những việc làm của Phong trào Việt minh đánh Pháp, đuổi Tầu Tưởng về nước, giành độc lập cho đất nước giai đoạn 1944 – 1950 thì chứng tỏ Hồ Chí Minh không dính một chút xíu nào về tư duy “đấu tranh giai cấp” kiểu CN Mác – Lê -Mao. Vì mục tiêu đại đoàn kết đấu tranh giành Độc lập Dân tộc và Xây dựng đất nước, Cụ Hồ mời cả vua Bảo Đại làm cố vấn chính phủ, mời mấy đại thần của Triều đình cũ, như các cụ Phan Kế Toại, Bùi Bằng Đoàn, Hồ Tùng Mậu . . . . và nhiều trí thức viên chức cũ, như Phan Anh… tham gia chính quyền cách mạng. Có một trí thức danh tiếng xin ra nhập Đảng CS, Cụ Hồ đã khuyên “Chú cứ tiếp tục hoạt động trong đảng Xã hội, sẽ có lợi hơn cho cách mạng . . .”. Chính phủ đa đảng phái, Tuyên ngôn Độc lập, Hiến pháp 46 của nước VN dựa theo mô hình của Pháp và Mỹ làm cho Stalin tức đến mức không thèm công nhận chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Có nghĩa, điều quan trọng nhất đối Hồ Chí Minh, với phong trào Việt Minh là lòng Yêu nước, là Đại đoàn kết dân tộc. Vậy cái đường lối “đấu tranh giai cấp một mất, một còn” cộng sản rất tai hại tồn tại lâu nay nó thâm nhập rộng rãi vào VN bằng con đường nào? Bằng con đường thụ động, bị ép buộc sau đây: Bởi năm 1947 thực dân Pháp, với sự giúp đỡ của Mỹ, quay trở lại xâm chiếm VN lần thứ hai, đã buộc Hồ Chí Minh phải dựa vào Liên Xô và Trung Cộng để tiến hành cuộc kháng chiến. Hồ Chí Minh đã buộc lòng phải trả giá bằng cái gì để lấy lòng tin của Stalin, và sau năm 1949 cả Mao Trạch Đông nữa để họ tận tình giúp đỡ cuộc kháng chiến của VN ? Từ năm 1950, ngoài mong muốn được giúp lương thực súng đạn, Cụ Hồ từng bước buộc lòng phải tỏ ra thực tâm đi theo đường lối “cách mạng vô sản, tiêu diệt tư bản” của Liên Xô và Trung Cộng , nên kể cả phải trả giá bằng tỏ ra tin tưởng mà nhờ vả đào tạo cán bộ, tuyên truyền huấn luyện “học thuyết Mác – Lê” và xây dựng bộ máy chính quyền non trẻ của VN vì mục đích trên hết là Độc lập dân tộc trước đã. Hồ Chí Minh đã phải “giấu nhẹm” cái tư duy Tự do Dân chủ Cộng hòa, Đa nguyên đa đảng lúc đầu của Người, khôn khéo đến mức không chỉ Stalin và Mao Trạch Đông yên tâm tận tình giúp đỡ Việt Nam, mà chính ngay cán binh cộng sự của Người, của cả nhân dân VN cũng tin là VN đã thực sự là một thành viên đích thực “đầy đủ” của phe Cộng sản quốc tế, của phe XHCN theo mô hình của Liên Xô và Trung Cộng. Vậy đương nhiên, đã là một thành viên của phe XHCN thì phải theo đường lối “Đấu tranh giai cấp một mất một còn”, “không đội trời chung với tư bản”,”khác ta là địch”,“độc đảng vô sản toàn trị” chứ còn làm cách nào khác được?! Chính vì vậy cán bộ cấp dưới của Hồ Chí Minh, đã an tâm làm theo tư vấn (thâm độc, phá hoại) của các chuyên gia TQ, mới có “Cải cách ruộng đất” giết chết hàng loạt cốt cán của Việt Minh xuất thân từ địa chủ, tư sản yêu nước và chính quyền cũ, những người đã đóng góp công sức to lớn với cách mạng tháng 8. Chính vì vậy mới có “Nhân văn giai phẩm”, mới có “tịch thu nhà xây ba tầng” của dân, mới có “Cải tạo công thương nghiệp tư doanh” làm tan nát nền kinh tế miền Nam sau giải phóng ! Cái tư duy và quan điểm “đấu tranh giai cấp” “một mất một còn”, “khác ta là địch” với người giầu, với tư sản (tuy là bé cỏn con tại VN), và với trí thức yêu nước còn kéo dài mãi về sau này. Tuy nhiên, chúng tôi đã nhiều lần nói: Nếu không có cuộc chiến tranh xâm lược lần thứ hai 1947 – 1954, thì với Hiến pháp 46, dưới sự lãnh đạo của Chính phủ đa nguyên đa đảng Hồ Chí Minh, và nếu Hoa Kỳ nhận đầu tư phát triển kinh tế, thì Việt Nam hoàn toàn đã có thể trở thành một Con Rồng như Singapor hay Inđonêxia sau này. Vậy có trách, có căm thù, thì trước hết hãy trách cái sai lầm chiến lược thời ấy của các nước phương Tây trước đã. Ngay Bộ chính trị mọi nhiệm kỳ, ngoài lòng yêu nước và các ưu khuyết điểm của chính họ, họ cũng là nạn nhân của chính cái sai lầm Gốc chết người nói trên. Lại nói, về “CN Mác – Lê”, được hiểu sơ sài ở VN, chỉ có ích trong cuộc đấu tranh vũ trang ở chỗ: Đã kích động lòng căm thù giai cấp, tức là căm thù người giầu bóc lột và thực dân đế quốc (và những người theo họ), để cộng hưởng với tinh thần dân tộc cao sẵn có từ hàng ngàn đời nay nên đã dẫn đến thắng lợi 1975. Nhưng một khi cách mạng đã giành thắng lợi rồi, thì cái tinh thần “đấu tranh giai cấp”, “khác ta là địch”, “căm thù người giầu” máy móc kiểu cũ ấy bây giờ hòa bình phát triển kinh tế rồi thì nó cần dùng vào đâu, vì mục tiêu gì ? Trên giải đất VN sau ngày giải phóng, có nên gạt bỏ, thậm chí tiêu diệt tất cả những ai biết làm ăn kinh tế mà giầu có, đã “liên quan đến địch” hay không ? Tôi thậm chí đã nói một cách nhầm lẫn, một chiều: Trong mỗi loại thể chế, dù CS hay TB, những người giầu có hay làm quan đúng luật của thể chế hiện hành, đều là những người có tài ! Nhưng tôi đã quên: Chế độ của giai cấp công nông, “độc quyền đảng trị” trước đây lại rất coi trọng việc chỉ đưa bà con có lí lịch công nhân, nông dân, binh lính và thân quen vào các vị trí tổ chức lãnh đạo phát triển kinh tế, văn hóa, khoa học kỹ thuật, bang giao với thế giới… để xây dựng đất nước, coi trọng kinh tế quốc doanh. Khi không còn Hồ Chí Minh (Người đã hơn 30 năm đi khảo sát học tập kinh nghiệm TBCN và XHCN ở nước ngoài), thì cái sai lầm lớn nhất của VN sau 1975 chính là ở chỗ lẫn lộn, mơ hồ “kiên định” “đấu tranh giai cấp”, “độc đảng toàn trị” không dân chủ cạnh tranh công khai minh bạch để chọn người thật sự có tài. Chính cái đó (độc đảng công nông toàn trị, độc quyền mất dân chủ) là nguyên nhân của bao nhiêu suy thoái tệ hại khác đã diễn ra, nổi rõ nhất mà Đảng CS đã phải thừa nhận là có độc quyền nên có quốc nạn tham nhũng, tiêu cực, trên đất VN. Do đórõ ràng phải đấu tranh bỏ hẳn cái Gốc thể chế chính trị sai lầm ấy, và vì vậy không cần kéo dài hận thù giai cấp và trù dập cá nhân nữa. Đấy là cái Gốc của câu chuyện quá khứ. Vấn đề là bây giờ nên thế nào đây ?
Đáng lẽ phải đại đoàn kết mọi thành phần, mọi giai cấp, mọi nhân tài quốc nội và quốc ngoại, mọi khả năng hợp tác quốc tế để bảo vệ và phát triển đất nước, thì Đảng CS VN, tuy đa số có lòng nhiệt thành yêu nước và ý chí cách mạng vẫn rất cao, nhưng do tập quán, tầm nhìn và tri thức hạn hẹp, nên vẫn bo bo quan điểm cũ: Cái gì khác ta thì là địch. Mà “ta” thì là cái CN Mác – Lê, cái thứ triển khai rất sai lầm ở các nước XHCN khác, nên CHXN đã tan rã, nhưng lại ngoan cố bảo thủ giải thích rằng sự tan rã đó là do “sai lầm triển khai” ! . Nhưng không phải vậy. Ở ta, chừng nào sau chiến thắng 1975 đã hình thành những tầng lớp quan chức hậu duệ, với việc chiếm lấy độc quyền đã giành được do thắng lợi của cách mạng làm “vốn đầu tư” nên một bộ phận không nhỏ đã trở nên giầu có, biến thành tầng lớp “tư bản đỏ”, thì nguyên nhân của vấn đề “kiên trì” đường lối Mác - Lê quá đát hiện nay không hoàn toàn còn là nhầm lẫn ấu trĩ như cũ nữa, và cũng không thể giải thích là “sai lầm triển khai”. Mà là vì 2 nhân tố cốt tử sau: a)Một là: Trung Quốc vẫn rất ép buộc, đe dọa, không muốn VN thay đổi thể chế để thoát khỏi sự khống chế của TQ như một phên dậu và đồng minh, hơn nữa họ lo sợ sự thoát ra khỏi lạc hậu để tiến bộ của VN sẽ lại kích thích sự vùng lên của nhân dân TQ, sẽ phá hoại ý đồ bằng mọi giá tiến lên thống trị thế giới của TQ (tức Đại cục, Giấc mộng Trung Hoa) (*); b) Hai là: Dù biết rằng thể chế cũ “độc đảng toàn trị mất dân chủ” là sai rồi, Cái sai đó tạo ra một cái “gông” từ phía Đại bá TQ, một cái “xiềng” thể chế tồi tệ đặt lên vai nhân dân, song bỏ “gông xiềng” này đi bằng cách nào đây để Đảng cầm quyền vẫn không bị mất vị trí, tức là bản thân các tầng lớp quan chức từ TƯ đến xã phường không mất quyền và lợi hiện có, nhất là tầng lớp “tư bản đỏ”. Đó là lí do căn bản của mâu thuẫn nội bộ, của sự “nhùng nhằng, trì trệ, lưỡng lự và nhút nhát” của một số không nhỏ lãnh đạo cấp cao. Nhưng về phía nhân dân, một câu hỏi phản biện đặt ra: Có nên vận dụng một lần nữa nguyên lý “đấu tranh giai cấp” của CN Mác – Lê vào đây để lật đổ cái chính quyền mang tiếng là “tay sai (a)” và giai cấp tư bản đỏ “bóc lột (b)” hiện nay hay không? Rõ ràng là không nên, là ảo tưởng ,và có muốn cũng chẳng được, hơn nữa, vì như trên chúng ta đã kết luận: Biện pháp cực đoan công nông “đấu tranh giai cấp” lật đổ chính quyền tư bản (bây giờ là TB đỏ) của CN Mác – Lê là sai lầm cực đoan quá đát rồi còn gì ?! Hơn nữa, đất nước ta lại đang nằm ở tuyến đầu chống Bành chướng bá quyền, chúng ta cần rất thận trọng cân nhắc toàn cục mọi quan hệ, mọi lực lượng trong nước và quốc tế.
Vấn đề hiện nay. Như trên đã nói, VN đã hoàn toàn nằm trong bàn cờ của khu vực và thế giới. Muốn thoát khỏi cái “gông” ngoại bang và cái “xiềng” thể chế sai lầm để tiến lên, chúng ta phải làm gì ? Rất may, sự nôn nóng, bồng bột, ngạo mạn sai lầm của tập đoàn lãnh đạo TQ hiện nay (tuy họ tưởng đã nhắm đúng Vận, nhưng lại cũng đã phát lệnh sai cả về Thời) đã tạo ra một tình thế vĩ mô mới rất nguy kịch cho họ, nhưng lại có lợi cho cách mạng VN. Tôi xin hệ thống lại nhận thức và những ý kiến của nhiều tầng lớp nhân dân, bao gồm của cả các quan chức Đảng và Chính phủ có tầm nhìn xa về cái Gốc của Thời - Vận hiện nay:
1. Cùng với việc rà lại cả quá trình lịch sử và hiện tại của TQ, Thế giới đã “bừng tỉnh”, hiểu rõ bản chất “Đại cục”, “Giấc mộng Trung Hoa” của nước này là cái gì. Họ đã hiểu rõ rằng, CN bành trướng bá quyền Đại Hán/TQ chính là Chủ nghĩa phong kiến bành trướng cực đoan cổ xưa + với CN phát xít của thế kỷ XX. Nếu CN BTBQ Đại Hán thống trị được thế giới, thì toàn cầu sẽ trở thành một đại TQ với một thể chế chính trị và xã hội không chỉ lạc hậu dã man, mà còn đại loạn như tại TQ hiện nay. Mọi mâu thuẫn, xung đột các thể loại khác nhau đang diễn ra hiện nay trên khắp thế giới đều không có cái thể loại nào nguy hiểm đe dọa tương lai cả Loài người bằng cái nguy hiểm tột độ của CN BTBQ Đại Hán/ TQ này (**).
Sự bừng tỉnh của thế giới đã kéo theo sự bừng tỉnh thật sự của toàn thể nhân dân và lãnh đạo Việt Nam !
2. Rất không vô tình, không ngẫu nhiên, VN lại đang là điểm đối đầu rõ nhất của CN BTBQ Đại Hán/ TQ với “Phần còn lại của Thế giới”. Trước đây, Việt Nam đã từng hoàn toàn “bị động” đứng gọn ở phía TQ rồi, nhưng TQ không để VN yên bình và còn tự xô đẩy VN trở nên đối địch. Vậy nên chăng VN vẫn lừng khừng để chết chẹt giữa 2 lực lượng quốc tế đối đầu, trong khi “Phần còn lại của Thế giới”, mà chủ lực là Mỹ, Anh, Pháp, Nhật, Ấn Độ, Nga , và nhiều nước văn minh tiến bộ khác đang dang tay ra đón đỡ VN, nước vốn cũng đã từng rất anh hùng (và đã thông cảm, bỏ qua những suy thoái, tệ nạn đang hiện hữu khách quan tạm thời tại VN) ! Khi đã bừng tỉnh thì không thể đứng nhìn và chờ đợi. Là một nhân tố “mũi nhọn của lịch sử”, VN dứt khoát và phải mau chóng đứng hẳn về phía Nhân loại văn minh. Để đồng hành không chuệch choạc vênh váo với thế giới Văn minh, việc đầu tiên là chúng ta phải dứt điểm từ bỏ lý luận và quan điểm (chủ nghĩa) biệt lập “đấu tranh giai cấp”, “khác ta là địch”, trở về với đường lối cách mạng của Hồ Chí Minh: “Đoàn kết, đại đoàn kết, trân trọng, hợp tác, liên kết các khác biệt, kể cả đối lập” để dứt khoát đi với Thế giới hiện đại.
3. Chúng ta phải chủ động từng bước, nhanh chóng, quyết tâm cao .. . thực thi cái đường lối sáng suốt đó của Hồ Chí Minh. Bằng cách;
+ Hoàn trả lại đầy đủ quyền Làm chủ (Tự quyết) cho nhân dân, sửa đổi để hoàn toàn trở lại tinh thần Hiến pháp 46, có chính sách đối ngoại độc lập, bình đẳng và tiến bộ với các nước, như rất nhiều tổ chức và cá nhân người Việt ở trong nước và nước ngoài đã và đang khẩn thiết kêu gọi. Từng bước mở rộng cửa cho các cá nhân và tổ chức dân sự hoạt động theo pháp luật, sau một thời gian đủ để nhân dân hiểu rõ để lựa chọn, lúc đó sẽ để cho các cá nhân và tổ chức dân sự ngoài Đảng CS có thể tự do bình đẳng tham gia tranh cử vào các cấp lãnh đạo của nhà nước. Đây chính là lúc “Vận nước đã đến rồi”. Khá nhiều người không tin “Cộng sản” chịu làm như vậy. Tại sao họ lại quên những Enshin, Goorbachop, Putin, Võ Văn Kiệt. . . ? Trên thực tế, mọi cải cách trong nước đã và đang buộc phải đi theo chiều hướng trả lại quyền Tự quyết đầy đủ cho nhân dân. Còn ai muốn “dẹp bỏ” cái chính quyền CS mang tiếng “độc quyền” hiện nay trước, rồi sẽ cải cách và chống Bành trướng bá quyền sau. . . là người đó không nắm được tình hình trong nước và quốc tế, là chưa nắm được Vận nước. Hơn nữa: Thời cơ không chờ đợi cho một giải pháp ngược đời, đảo lộn và ngây thơ như vậy !.
+ Song song với, và cần rà lại để hiện thực hóa mọi chương trình kế hoạch nhà nước đang triển khai, nhà nước nên làm nhiều việc bổ sung kịp thời:
- Rà lại tất cả những nội dung hợp tác với TQ. Học tập Mianma: Những nội dung hợp tác nào do nể nang, lo sợ và ảo tưởng với TQ, làm hại đến an ninh và quyền lợi của VN, thì dứt khoát đấu tranh loại bỏ hoặc điều chỉnh. “Không ai chọn được láng giềng”, nhưng cần dũng cảm xây dựng một mối quan hệ hợp tác láng giềng mới bình đẳng, công bằng, hữu nghị, tự tin, đàng hoàng thật sự với TQ;
- Nhất trí với đường lối “Thoát ta”, tức là thoát những sai lầm do thể chế cũ và tầm nhìn hạn chế làm tụt hậu Đất nước như hiện nay. Hãy khách quan mà thừa nhận: Toàn thế giới đang Toàn cầu hóa TBCN. Và như Các Mác đã tiên đoán: Các nước TB phát triển nhất sẽ tiến trước lên CNXH (Hậu Tư bản CN). Do hoàn cảnh lịch sử trớ trêu và số phận cay nghiệt của đất nước ta, chúng ta hãy bình tĩnh học tập cách tổ chức và quản lý đất nước của các nước bạn có chỉ số văn minh cao để có được một xã hội lành mạnh như người ta trước đã, rồi sẽ từ đó mà tiến lên tiếp. Nếu giỏi, lúc bấy giờ sẽ không ai cản bước. Hãy nhìn TQ đó: Dù có nghiên cứu sâu kinh dịch, dự đoán giỏi Vận của Phương Đông và Vận của TQ, song sự nóng vội và ảo tưởng của TQ đang diễn ra sai lệch rất lớn so với Thời Vận của nước này, đó chẳng phải là một bài học để đời không chỉ cho các dân tộc Trung Hoa. Ngược lại, với VN, Thời và Vận đều đã đến gõ cửa, mà còn chần chừ, chậm chạp, thì lại sẽ không tránh khỏi một tai họa kép.
- Đảng CSVN muốn tồn tại, và có thể tồn tại mạnh mẽ hơn trước, nếu Đảng lấy lại đượcphong thái anh hùng thủa xưa, quyết liệt cải tạo tư tưởng đường lối đạo đức, dân chủ hóa, sòng phẳng công khai đường hoàng cạnh tranh ngay trong nội bộ, dẫn đầu làm gương cho thể chế bên chính quyền, tạo ra một động lực phát triển mới cho đất nước, và . . . . làm gương cho các đảng bạn non trẻ sẽ ra đời trong tương lai... Có thế dân mới cần đến Đảng CS, còn không, hiển nhiên nhân dân sẽ tìm mọi cách chọn một đảng tiên phong mới dẫn đường. Không nên e ngại, rằng sẽ làm phật lòng Trung Quốc, vì, về phía họ, muốn tồn tại, thì TQ cũng phải giải quyết thành công đại sung đột nội bộ còn phức tạp rắc rối muôn phần hơn chính chúng ta, bằng không, nếu họ còn hung hăng bành trướng, thì dưới sức ép của cuộc tổng trừng phạt kinh tế, chính trị, luật pháp và quân sự của “Phần còn lại của Thế giới”, TQ sẽ được chia ra nhiều quốc gia độc lập, bình đẳng, để từ đó sẽ hình thành một “Cộng đồng mới các quốc gia độc lập và văn minh”, thỏa lòng ước mơ của nhân dân TQ, sống hòa bình bên cạnh Cộng đồng Đông Nam Á , làm cho Châu Á ngày càng tiến bộ hơn, phù hợp với Đại Vận toàn cầu đang diễn ra.
Tóm lại, chúng ta hãy cố gắng bỏ qua mọi sai lầm cũ để đại đoàn kết, sửa chữa từ những cái Gốc, cơ hồ có thể yên tâm dũng cảm vận động theo “Làng toàn cầu”, “Thế giới phẳng”, theo Nhân loại văn minh, cũng là để theo được kịp “Thời Vận” của Trời Đất.
Hà Nội, ngày 18, tháng 7, 2014
V.D.P
Tác giả gửi BVN
Chú thích:
(*)Dương Kiết Trì, Bộ trưởng ngoại giao TQ đã có lần đe dọa: “các nước DNA nên nhớ, TQ là một nước lớn”, ý ông ta định dọa cái gì ? Nếu không phải là ức hiếp ?
(**) Hãy đọc “Cái chết từ TQ” và các kết luận của Hội nghị của “Siêu quyền lực Thế giới và Hoa Kỳ 2014 gần đây, kết hợp với “Huyền Không học” và “Thái ất”, những khoa học về diễn biến Thời – Vận, người ta dự báo rằng, sự tan rã để trở về trạng thái ban đầu của một Trung Quốc kỳ dị trên 1,3 tỷ dân hiện nay là phù hợp với quy luật của Trời Đất ).

(nguồn Bauxite Việt Nam : http://boxitvn.blogspot.com/2014/07/lai-ban-ve-cai-goc.html)

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

       Chuyện kể chơi !
     Lý tưởng buôn lậu !
        Cái chuyện lý tưởng không phải là những chuyện tưởng là có lý mà phải là những chuyện thật sự và có lý ! Nghiêm túc mà nói thì cái hồi ấy mình nghỉ đúng là như vậy ! Cái hồi ấy là cái hồi sau 1975, cái hồi hậu giải phóng miền nam hay gọi là sự cố 30/4 ấy !
        Cái thời mà tất thảy cũng phải quen dần những thay đổi bất ngờ từ suy nghỉ , ngôn từ đến áo quần, dép guốc ... quen dần xấu tốt lẩn lộn trong tư duy ý thức, lời lẻ, âm điệu và quen dần với sự khó khăn thiếu thốn vật chất các loại ... từ cái thông thường nhất ! Quen dần và chấp nhận ! bởi đến cả cái bao tử con người cũng buộc phải chấp nhận chứa hờ những "thực thể" khó bề điều tiết thành dưỡng chất thì hồ gì các thứ "khách quan" ,"diêm dúa" bên ngoài kể trên !? Đến thậm tới mức có lúc, cái mà còn gọi là "dạ dày", nó "kính đơn" thay mặt luôn cả hệ thống nơtron thần kinh não bộ xử lý luôn hành vi con người !
   Trong cảm khái "em lớn lên trong mùa cách mạng" cái bọn nhóc mình được học : "vì lý tưởng cách mạng, vì lý tưởng ... sẵn sàng!" . Lý tưởng là gì ? nó cũng ngô khoai gì đó với các "đồng chí" phụ trách ! nên nó quẩn quanh ở mấy ... cái chuyện lý tưởng ... rồi "từ ấy" cứ ấn ép cho con "tim bừng nắng hạ"..qua sinh hoạt đội đoàn ... "có sách mới, áo hoa" ... và ... "cuộc đời nở hoa" ! Cứ thế nó mới "chói qua tim" mình  phải "học tập tốt, lao động tốt" và phải là người có "lý tưởng" tốt !? Ậy ! nói thế chứ cái lý tưởng nó "cao siêu" chứ đâu là chuyện tưởng là có lý trong cái đầu trẻ con bọn mình ! Lúc đó bọn mình còn đi học ở cái cấp hai trường làng , mà sao nó ấn dí trong đầu bao chuyện khó quên ! Cái thời trong tất thảy chộn rộn nháo nhào phải kể đến đầu tiên , mà đúng là quan trọng nhất , thiết yếu nhất ... nó quyết định và xuyên suốt _ Nói cho to lên thế để nhớ cái giọng điệu vừa "chi" vừa "bộ" , vừa thô, lộ mà lại vừa ậm ờ bí hiểm của mấy ông bí, cán thời xưa đó ... cho đến bây giờ ! _ Thật ra đó là cái chuyện kinh tế , chuyện buôn lậu và cái cơ chế quản  lý thị trường !
        Loanh quanh quanh vùng quê của mình, cái thị trấn bên bờ biển xinh xinh xình ra ba bề sóng dập !  Ai mới sau này đến, chỉ du lịch chơi thôi cũng biết Mũi né quê mình* khi xưa chỉ độc đạo "khứ hồi" một con đường ....... xe ! chứ nói (đường) bộ thì tha hồ ... cuốc cát , leo đồi ... còn biết bơi (!?) hay nhờ thuyền, thúng thì tha hồ ... lướt sóng ! Thế nên mình chỉ phang phào giới hạn trên ... con đường kỷ niệm và những chuyến xe hàng ... chứ rộng ra đường khác cũng nhiều pha ... tê tái tệ ! Móc ra một cái, trao đổi liền thì là bán chứ buôn thì phải có hành trình "..chinh phục những khoảng cách", tệ cũng chợ trong ra chợ ngoài chứ hẹp nữa lại thành cò ! Bởi thế buôn là phải lên xe, lên ngựa về quê ra phố !
         Thời ấy thị xã Phan thiết xa, xa lắm ! Con đường "thủ đô Resort" cũng đồi dốc quanh co nhưng hẹp bằng nữa, hai xe khách nhỏ tránh nhau phải ép xèn xẹt cả những tàu dừa hai bên đường. Con đường rười rượi mát lành dừa xanh, hương cau, hương muối ... biển quê mình, con đường làm từ thời Pháp, có xưa lâu xuống cấp và có cả "đào hố đắp mô" nên lổ chổ ổ ... à ôi ... các loại . Dừa nhiều lắm, mênh mông ngút... sau những hàng dừa, thưa thớt những căn nhà là biển cả bao la ! sau những hàng dừa, hàng cau rậm bóng, những xóm nhà thưa thớt là đồi cát mênh mông, những "ốc đảo" xanh tươi vườn tược, những đồi cây hoang dại, những nương rẩy, rừng cây chen lẩn, lấn tới xa xăm đồi núi với mây trời ... (Woa quá xa !). Tả cảnh dài dòng thế để biết thời ấy còn có cái để tán để hửi ... không khí ... thời ấy  n h i ề u  lắm, còn trẻ trung trong trẻo vô tư ... chưa phải lòng ai cai quản được !!!  Mình nhắc con đường khoảng 24km ven biển từ Mũi né vào Phan thiết mà nói nó xa xăm dịêu vợi là bởi lúc đó để chinh phục nó bằng xe ca có gắn "hỏa tiển"* đằng đuôi phải mất í a í à bốn, năm tiếng đồng hồ, bởi có đủ ngẹt người đu đứng rồi cũng phải chờ xếp hàng sắp hóa (mực sò cá tôm khô hấp muối mắm son nồi thùng thúng bao bị ...và tới xứ Rạng thêm đậu mè dưa dừa dầu trầu cau thuốc ...) với tiêu chí chèn ép, chồng chất đến khi ... không thể và không cần biết đến trọng tải, trọng lượng trọng lực gì sất miễn sao giàn "xắcxi" chưa gảy và bánh xe ... chưa nổ ! Rồi hành trình ì ạch lê thê còn phải vượt qua ... ba, bốn trạm kiểm tra, kiểm soát để tịch thu, đóng thuế có biên bản và ... không có biên bản ! Thuế đóng theo kê khai sơ khởi tại bến , hai trạm quản lý thị trường giữa đường cô quạnh, một trạm thuế thương nghiệp bên bến Phố Hài , cái bến sông x ư a chứng kiến bao cuộc bể dâu đổ nợ, đầy nước mắt chia ly của người và ... "của" , của dân buôn và hàng hóa !.. Tới mỗi trạm thì nào xào xáo, xô hàng, bới móc... cả xua người xuống lục soát, soi mói cả thân thể, áo quần... hơn cả cảnh sát "hollywood" truy tìm khủng bố ... mà cũng như tới tòa phúc thẩm, đầy ban đủ bệ, hạch xách hỏi han, cưỡng cung, đoạt lý, khóc lóc, chưởi rủa, van xin, giằng co và có mấy lần "cắc bụp" .  
     Sau mỗi trạm đó trọng tải xe được giảm đi đáng kể ... bởi cá khô, tôm mực, nước mắm ... một số có thể phải trở về ... với biển (thủ) !  Hạt dưa, dừa , dầu, cây trái có thể lại trở thành ... rừng rú ! và bởi những "chủ nhân ông" của số hàng hóa kia còn phải ở lại vấn vương hy vọng và cả cảm hoài đưa tiển .."tiền .. đồ" của mình về cõi "tặc" theo "nghi thức" và "đường lối" "pháp đình"!? Và cũng không hiếm cù cưa những đỗi trao mặc cả và cả những toan tính hiểm nguy là xả thân "đánh cắp cái của mình" !
         Hồi ấy ! cũng lại hai chử hồi ấy sao giờ nghe không là gì có vẻ hoài niệm cả ! Cái hồi ấy này muốn quên mẹ nó cho rồi ! Hồi ấy không buôn lậu thì làm sao sống được, làm sao sửa chữa, chung chi, chi phí ... đủ cái vào mồm , làm sao đủ cho cả đám nhân gian không làm tham quản* mà chờ ăn chực... không buôn lậu chỉ có mà buôn ... lệ với buông lơi ... Hồi ấy không mang theo vài ba cân mực khô, dăm lít dầu dừa vào thị xã bán thì tiền đâu đủ trang trải cho no bụng mà làm lụng mà học hành , bởi lúc đó học lớp 10 phải vào thị xã... Phần suy nghỉ non thơ ngớ ngẩn thế là "sai luật" và sẻ bị "cán bộ" quản lý, thuế vụ "xúc phạm" ! Mà chả lẻ cứ "Kính gửi Ông Chủ tịch ... cho mang ... mắm mực ..." hoài thì ... bà mẹ nó còn gì là "quan điểm" !?  Mình không có ý gì trách cứ ai thế là buôn gian bán lận vì trong đó có Mẹ, có Chị mình và mọi người xung quanh ai cũng khó khăn ! ai cũng thế nên nó "bình thường" đi ! Còn thành phần bắt bớ, thu , phạt, cho đi, du di, đóng thuế ... họ làm cái việc đẩu đâu chỉ thị , tự ý tự tung quản thủ không rỏ ràng minh bạch... thế thôi ! Lơ mơ thế chẳng tưởng chẳng lý gì cả ! Chẳng ai nghỉ sao cái chuyện "bình thường" thế, ai cũng làm thế mà sao lại cấm đoán , bắt bớ ... cướp giật thế !?
        Một thời cả cái đất nước này mọi thứ thay đổi, xáo trộn, rộn rả, vẻ vang và vinh quang là thế ! Một thời cái miếng "tồi tàn" làm tan hoang mọi thứ ! Phân phối lưu thông trì trệ ách tắc, sản phẩm sản xuất, đánh bắt, gia công làm ra xếp kho HTX cho no ai đó !  Thuế vụ, Quản lý thị trường thì quyền hành oai quái, chung chia, xâu xé ! Dân tình bế tắt , việc làm thì bí bách, công điểm thì eo xèo, cha mẹ nào lo cho nổi mà không đánh đổi chút gì ... "nhân cách", chút gì "sĩ diện" để nêm nếm cho gia đình con cái ... chút muối, chút đường , dẩu có biết về sau lắm điều hệ lụy ! Đó là điều lớn rồi mình hiểu Cụ Đồ Chiểu nói là "Có thực mới vực được đạo", quý tao nhân mặc khách gọi là "Cơm áo không đùa với khách thơ"! và "hồi ấy" là cái mà sau này người ta gọi là cái thời "Cả nước buôn lậu" ! Mình đã sai lầm vì không nắm bắt được "số phận" thời cuộc, đã không hòa mình vào "bổn phận" chung của cuộc sống ! Ai cũng buôn lậu _ người ở nhà có hàng hóa không đưa qua HTX, xí nghiệp, cơ quan quản lý ... mà bán cho người khác là lậu _ Thế mà mình cứ ay áy, lơ ngơ !  Ai cũng buôn lậu đó là sự thật từ quan cả chí dân ! Không buôn lậu mà ăn lậu của mọi người có là cái lý !? "Thật sự" và "có lý" thế đó nên mình gọi là "Lý tưởng buôn lậu" là thế !
           Có người nói thanh niên bây giờ không có lý tưởng ... nếp sống lai căng và xa rời lý tưởng ... chắc họ nhầm ! Chỉ ngồi thư phòng phóng tác, hư cấu ngở thành văn ... văn bản khỏi thống khỏi kê... Chứ ra đường, ghé quán, cả ở cơ quan công sở ... đâu đâu cũng thấy ... bà đề ông đóm ! Xưa cả làng cả nước buôn lậu thì cũng như bây giờ ... đánh đề, đá độ tràn lan ... hết lậu nổi mà lan qua giang mai, da liểu ! ... Thật sự đó cũng là lý tưởng ,  "Lý tưởng buôn lậu" ... biến chứng ... đã thành "Buôn lậu lý tưởng"!  Một cái lý tưởng mà đến giờ nó vẫn phát triển mạnh mẻ , càng lúc càng thâm nặng phần vật (chất) , càng lúc càng trơ lì ... vô thức ở cái tầm "vỉ mô" tầm "đỉnh cao" ... còn thường thường bậc trung thì như cái đồ "heo" ... to lên sẻ bị ... "thịt" !!!

 thiendang tản mạn !
*
_Xin bao luôn xứ Rạng (Hàm tiến) bởi cùng xứ Mũi và các Bàu... là bán đảo cách biệt thị xã, xa đường quốc lộ cùng chung con đường khứ hồi độc đạo.
_người làm ít, ít việc, thiếu hiệu quả mà quản lý quá nhiều.
_xe khách chạy than.





Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

TẨY CHAY HỆ TẠI CHỨC?



Theo Bauxite Viet Nam
Tô Văn Trường
Vấn đề nhân sự là nguyên nhân của hàng loạt nguyên nhân! Lục ra, xới lên thì chỗ nào cũng lủng cà, lủng củng . Quả thật, việc nhặt những hạt sạn ra khỏi gạo đã khó khăn nhọc nhằn lắm, huống hồ lại phải lựa tìm từng hạt gạo trong đống sỏi . Từ xa xưa, người ta vẫn kỵ chữ nửa: nửa vời, nửa chừng và còn thậm tệ hơn, như một lời nguyền rủa “nửa đời, nửa đoạn”!
Vậy mà, ngày nay có bao nhiêu thứ đang “ứng”, đang “khớp” với cái nửa chết tiệt ấy! Khôn chẳng bằng ngoan, cử chẳng cần thi, không “lách” được thì đừng có viết vv kể khôn xiết! Cái từ ghép giả dối thì ngày nay người ta chỉ săm soi vào cái sự giả, còn những cái dối thì phơi bày nhan nhản ra đó! Cái thứ bằng cấp “dối” này khó phân loại vô chừng. Đã vậy, những người đứng ra tuyển lại nhằm vào phe cánh hơn chức năng công việc!
Cách đây nửa thế kỷ, trong việc kiểm tra tay nghề, bậc thợ đã có quy định: thợ bậc 6, bậc 7 (bậc cao nhất trong 7 bậc thợ) phải do các chuyên gia của Bộ chủ quản về mở kỳ kiểm tra sát hạch. Mà đó mới chỉ là tuyển thợ bậc cao chứ đâu đã phải là tuyển cán bộ chuyên trách, chuyên ngành. Còn chuyện cử đi học và khi học xong về cơ quan thì còn éo le hơn nhiều lắm, vì mục đích người ta học là để có “nhãn mác”, để làm quan chứ đâu phải học để làm! Cái sự học và thi cũng đã từng phải bươn chải bao nhiêu đoạn trường - thuở xa xưa “học tài thi phận”, rồi “học tài thi lý lịch”, rồi “học tài thi bố mẹ”, cho đến bây giờ là “học tài thi tiền”! Tuyển nhân sự mà dựa vào những chuẩn mực như ngày nay, khác nào “giao trứng cho ác”!
Hiện nay một số địa phương đang có phong trào "tẩy chay" hệ tại chức trong việc tuyển nhân sự. Có ý kiến cho rằng đây là việc làm trái pháp luật và không khoa học. Với các lý do: Đây là hệ đào tạo nằm trong hệ thống giáo dục quốc gia và được nhà nước công nhận có giá trị tương đương với các hệ đào tạo khác. Thứ hai, tất cả việc tuyển chọn nhân sự đều có kỳ tuyển trạch sát với nhu cầu cụ thể của từng cơ quan, đơn vị. Vì thế, nếu từ chối loại hình đào tạo tại chức là thiếu công bằng, không khoa học. Đó là chưa nói, đề cập đến sự thật chất lượng bên trong giữa các loại hình đào tạo: từ xa, và nhất là so với một số bằng cấp có được trong thời kỳ trước đổi mới (tức thi theo xếp hạng "đối tượng").
Đây là bài toán khá phức tạp, phải đi từ công tác xây dựng hệ thống tổ chức để rồi đi đến xác định tiêu chuẩn về nhân sự. Có thể lấy ví dụ dễ hiểu như sau :
Trước hết, phải xác định hệ thống tổ chức gồm cơ cấu và cơ chế vận hành của hệ thống. Chẳng hạn như trước hết phải có chiếc xe hơi. Sau đó, mới xác định là người cầm lái chiếc xe đó phải có những tiêu chuẩn gì. Còn người (hoặc hàng hóa) đi cùng là người như thế nào?. Nếu là xe con của cá nhân thì chủ xe tự lái hay thuê người lái? Hệ thống tiêu chuẩn của người lái xe con tư nhân khác hệ thống tiêu chuẩn của người lái xe khách (xe taxi, xe bus, ...). Trong hệ thống đó, bằng cấp chỉ là một tiêu chuẩn nhưng không phải là tiêu chuẩn duy nhất. Những tiêu chuẩn khác là những tiêu chuẩn gì?
Với người lái xe thì như vậy và đối với việc lựa chọn cán bộ cũng phải giải quyết các vấn đề cụ thể về hệ thống tiêu chuẩn, do đó không thể chỉ nhìn đến bằng cấp chưa kể là có sự phân biệt giữa bằng của các hệ học khác nhau (chính thức tập trung, tại chức, ...). Tình hình đội ngũ cán bộ của chúng ta có nhiều khuyết điểm, sai sót được các Đại hội Đảng ghi nhận. Thế nhưng hệ thống cơ quan tổ chức, hệ thống các trường, đã có giải pháp gì để khắc phục những khuyết điểm, thiếu sót đó không? Nói chung, phải đi từ vấn đề ở phạm vi vĩ mô chứ không thể đi từ vấn đề cụ thể như "tẩy chay hệ tại chức"!
Học tại chức không phải là không tốt cho việc nâng cao kiến thức, ngược lại còn rất cần. Tôi được người có trách nhiệm kể lại thông tin về vợ chồng hai người Việt đang làm việc cho tổ chức rất có uy tín về nghiên cứu không gian của Mỹ (NASA), lúc đầu mới có bằng đại học, sau học tại chức mà trở thành tiến sĩ và đang giữ vị trí quan trọng ở NASA. Vấn đề là chương trình dành cho đối tượng học tại chức như thế nào? Nếu là học phần thì là thực tế, vì học viên chỉ cần bổ túc những gì mình thấy thiếu trước đây, thời gian không lâu, kết quả đảm bảo phù hợp với yêu cầu. Ở một số nước công nghiệp tiên tiến cũng có loại hình đào tạo này, và học viên được hưởng chế độ học có thảo luận nhiều, có thực tập trên mô hình thực tế.
Quan trọng là học để làm gì. Nếu chỉ để lấy bằng, nhất là những bằng cao học trở lên, dựa vào bằng mà tiến thân thì không tránh khỏi nhiều cách gian dối, không phải thực học. (Điều này cần đặt ra đối với mọi cách học, kể cả chính quy, nhưng học tại chức thường dễ đi ngang về tắt hơn). Khuynh hướng sính bằng cấp một phần cũng do việc tuyển chọn, đề bạt chỉ căn cứ vào bằng cấp chứ không nhìn vào thực tài. Trong một bài trả lời phỏng vấn tháng 10-2012, GS Trần Văn Thọ ở đại học Waseda Nhật bản nói đại ý như sau: "Chừng nào quan chức, lãnh đạo trong bộ máy nhà nước chưa xem tiến sĩ, giáo sư là những học hàm, học vị chỉ dành cho những người nghiên cứu hoặc giảng dạy ở các viện nghiên cứu, ở các đại học thì kinh tế khó phát triển và giáo dục cũng bị ảnh hưởng xấu".
Có thông tin cơ quan nội vụ cấp tỉnh không tuyển người học tại chức. Sở dĩ, người ta tẩy chay bằng cấp tại chức là vì cho rằng chất lượng nói chung quá kém, đào tạo quá ẩu. Nhưng cũng có ý kiến tại sao chỉ nhìn vào hình thức đào tạo, không nhìn vào thực tài? Có khó gì đâu nếu tuyển người không chỉ căn cứ vào bằng cấp mà còn qua phỏng vấn. Khi những người phỏng vấn giỏi chuyên môn thì chắc chắn đánh giá được thực tài.
Nếu việc tuyển chọn và đề bạt cán bộ được chấn chỉnh tốt, coi trọng người thực tài thì không phải bận tâm về hình thức đào tạo và sẽ buộc công tác giáo dục đào tạo phải chấn chỉnh để bảo đảm chất lượng đáp ứng yêu cầu của người sử dụng.
Nói cho hết lẽ thì trong mọi trường hợp, bằng cấp chỉ là một yếu tố để cân nhắc, cái chính là phải xem năng lực thực tế. Vậy nếu bằng tại chức nhưng năng lực khá thì vẫn phải xét chứ. Cho nên về nguyên tắc không nên và không cần tuyên bố  chính thức tấy chay bằng tại chức dễ gây thắc mắc. Chỉ cần trên thực tế đối xử với bằng cấp, không chỉ với bằng tại chức mà với mọi bằng cấp, đúng như giá trị thật của nó trong từng trường hợp cụ thể. Rất khó, nhất là trong xã hội ta hiện nay, nhưng không có cách nào khác.
T.V.T.
Tác giả gửi BVN

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Thương Vợ !

Thứ làm trai 

                     _ mặt dạn mày dày,
Khổ thân em

                     _  tối tắt mặt mày !
Sáng đong chiều đếm 

                               ngày hai bữa,
Aó tiền cơm gạo 
                              chẳng rời tay.
Sông hồ anh mộng ...

                            tràn chén rượu,
Cửa nhà em 

                       ... tất bật như say !
Kiếp sau em nhé ! 

                             _ thôi đừng gặp !
Duyên nợ trần ai ...

                               thoáng gió mây !

                                       

Tiến sĩ vay !

Ngày xưa Ông "Khuyến" :
                            _ Ba thằng giấy.
Sắp nhỏ bây giờ
                                thấy quá hay !
Đẩu đâu khéo xếp 
                                 hàng Tiến sĩ,
Quan cử thân sơ 
                                 với rủi may !
Tướng bí nên cần 
                                 thêm lắm sĩ,
Thời cầu khéo hót 
                              chẳng cầu hay.
Vai trò võ vẻ ...
                              vờ chức vụ,
Tiến sĩ vua ban
                              ... Tiến sĩ vay !

                              ha nguyenthanh

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

Những Cơ Hội Bị Bỏ Lỡ cho Một Liên Minh Việt Mỹ

(www.danluan.org/tin-tuc/20140713/tuong-lai-nhung-co-hoi-bi-bo-lo-cho-mot-lien-minh-viet-my)
Tương Lai
Liêm Nguyễn lược dịch
Chia sẻ bài viết này
Việt Nam là một nước nhỏ. Người Việt không thể và không được phép đặt tương lai của mình vào tay của bất kỳ ai khác, nhưng vào lúc này Việt Nam cần có các đồng minh chiến lược để đánh bại kẻ thù trước mắt là TQ.
Việc TQ mang giàn khoan dầu Hải Dương 981 vào thềm lục địa Việt Nam vào tháng 5, và các tuyên bố ngạo mạn tại hội nghị thượng đỉnh an ninh châu Á “Đối thoại Shangri-La” vào tháng 6, đã cho thế giới thấy được bản chất cướp biển của TQ. Những động thái này cũng là lời cảnh báo cho những ai ở Việt Nam vẫn còn tin vào mối tình đồng chí huyễn hoặc với TQ.
Nhưng một mình Việt Nam không thể chống lại sự xâm lược của TQ. Sự cô lập chính trị trong một thế giới toàn cầu hoá là tự sát cho Việt Nam vào lúc này. Và đồng minh chính yếu của Việt Nam hiện nay phải là Hoa Kỳ – một liên minh mà trớ trêu thay chính chủ tịch Hồ Chí Minh của Việt Nam đã muốn có từ lâu.
Dân tộc Việt Nam đã phải đấu tranh hàng ngàn năm để có được một nền văn hoá và độc lập dưới cái bóng của người hàng xóm khổng lồ. Thế nhưng, chính sự thiển cận và ngu dốt triền miên đã đầu độc những thế hệ lãnh đạo Việt Nam, ngay cả khi các “đồng chí” TQ của họ ngang nhiên tấn công vào biên giới Việt Nam vào năm 1979, hay khi TQ xâm lược và chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa vào năm 1974 và quần đảo Trường Sa vào năm 1988 – những quần đảo mà Việt Nam đã làm chủ trong nhiều thế kỷ. Ngay sau các cuộc cách mạng ở Đông Âu vào năm 1989, lãnh đạo Việt Nam đã cố gắng chống đỡ để chủ nghĩa cộng sản không bị sụp đổ một cách đau đớn ở Đông Nam Á. Tại một hội nghị đầy ô nhục ở Thành Đô, Trung Quốc, vào năm 1990, các nhà lãnh đạo Việt Nam đã ký các thỏa thuận làm cho Việt Nam trở thành phụ thuộc nhiều hơn vào TQ – một sự phản bội lợi ích dân tộc và một nỗi nhục cho đất nước.
Vì lợi ích cá nhân, một số người Việt thậm chí trở thành kẻ phản bội, phục tùng TQ một cách mù quáng. Họ làm người Việt nhớ tới Lê Chiêu Thống, vị vua cuối cùng của triều đại nhà Lê vào thế kỷ 18, kẻ bị dân tộc Việt Nam nguyền rủa và phải vong thân ở TQ. Nhưng sự hèn nhát của lãnh đạo Việt Nam chưa bao giờ trơ trẽn như trong vòng 25 năm qua. Chính quyền Việt Nam đã đặt tình hữu nghị cộng sản-XHCN với TQ lên trên lợi ích quốc gia và hạnh phúc của người dân. Các nhà lãnh đạo của Việt Nam đã xem kẻ xâm lược đất nước như bè bạn.
Những xâm chiếm lãnh hải gần đây và sự coi thường luật pháp quốc tế của TQ đã thức tỉnh dân tộc Việt Nam. Nếu không nhanh chóng có những điều chỉnh chiến lược quan trọng, TQ sẽ thôn tính hết các vùng hải đảo của tổ quốc. Việt Nam phải vứt bỏ các huyền thoại của tình hữu nghị với TQ và quay trở về với những gì mà HCM đã tha thiết mong muốn sau thế chiến II: đó là một liên minh Mỹ-Việt ở châu Á.
Sự đồng cảm của HCM với Hoa Kỳ và các lý tưởng của Hoa Kỳ về quyền tự quyết cho tất cả các dân tộc đã bắt nguồn từ Hiệp định Hòa bình Paris sau thế chiến I. Từ đầu thế chiến II, người Mỹ là quân đội nước ngoài duy nhất đã chiến đấu bên cạnh HCM để chống lại chủ nghĩa phát xít ở Đông Dương; Cơ quan tình báo chiến lược Mỹ OSS (tiền thân của CIA) từng giúp huấn luyện và thành lập đơn vị du kích Mỹ-Việt đầu tiên vào cuối năm 1944.
Không phải tình cờ mà bản Tuyên ngôn Độc lập của Việt Nam mà HCM đọc vào 09/1945 đã tham khảo bản Tuyên ngôn Độc lập Mỹ. Ông đã nhìn thấy những giá trị cao quý của dân chủ, tự do, bình đẳng và công lý như những kim chỉ nam cho Việt Nam.
Trong một loạt 8 lá thư và điện tín mà HCM gửi cho Tổng thống Harry S. Truman, và 3 cái khác gửi cho Bộ trưởng Ngoại giao James F. Byrnes từ 1945-1946, ông đã lên án chủ nghĩa thực dân Pháp và tuyên bố rõ ràng “Mục tiêu của chúng tôi là độc lập hoàn toàn và hợp tác toàn diện với Hoa Kỳ”, ông cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ của người Việt Nam đối với “dân tộc Mỹ vì sự đấu tranh cho những lý tưởng cao đẹp của Công lý và Nhân đạo quốc tế, vì những thành tựu kỹ thuật hiện đại mà người Việt Nam cảm thấy bị lôi cuốn”.
Thật đáng tiếc, hầu hết những lá thư của HCM đã không được đáp trả. Lịch sử cho thấy rất nhiều những cơ hội đã bị bỏ lỡ như vậy. Trong trường hợp này, chúng đã đưa đến những hậu quả tai hại.
Khi những thanh niên Mỹ chỉa súng vào người Việt Nam ở một đất nước nhỏ bé ở phía bên kia Thái Bình Dương, họ đã tin rằng đó là nhiệm vụ của họ để ngăn chặn “làn sóng đỏ.” Về phía mình, những thanh niên nam nữ Việt Nam cũng đã anh dũng hy sinh mạng sống trên đường mòn Hồ Chí Minh với súng và xe tăng được cung cấp bởi Liên Xô và Trung Quốc – cái gọi là anh em xã hội chủ nghĩa thân yêu một thời của Việt Nam. Nhưng bi kịch thường bắt đầu với ý thức hệ sai lầm và ảo tưởng về tình bạn. Một hiệp ước hòa bình với Liên Xô ký vào năm 1978 đã không giúp gì cho Việt Nam khi chiến tranh biên giới với TQ nổ ra năm 1979.
Vấn đề cơ bản đối với Việt Nam hiện nay là sự lựa chọn đúng đắn các đối tác chiến lược. Nhật Bản, và ở một mức độ thấp hơn, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore và các nước châu Á nhỏ khác là các đối tượng nên được xem xét. Mặc dù quả bom nguyên tử của Mỹ đã tàn phá Hiroshima và Nagasaki, nhưng sau chiến tranh Nhật Bản vẫn chọn Hoa Kỳ là đồng minh và đối tác kinh tế quan trọng, Nhật cũng đã thu nhận các giá trị Mỹ như các nguyên tắc dẫn đường của mình.
Trong các khía cạnh về phát triển kinh tế và xã hội, sự lựa chọn giữa các mô hình của Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và Singapore hay của Bắc Triều Tiên, Cuba và Lào thì đã quá rõ.
Đạo đức giả và chính sách hai mặt của chính quyền TQ đã quá ​​nổi tiếng và được ghi nhận. Thủ tướng Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng, gần đây đã nói một cách thẳng thắn: “Việt Nam luôn muốn hòa bình, hữu nghị với TQ. Nhưng chúng tôi không thể đánh đổi độc lập và chủ quyền thiêng liêng cho một thứ hòa bình hữu nghị viển vông và lệ thuộc”. Những từ ngữ mạnh mẽ của ông dự báo một cách đối phó mới của Việt Nam với TQ. Tuy nhiên Việt Nam cần làm nhiều hơn nữa.
Lãnh đạo Việt Nam cần quyết đoán hơn trong việc lên án TQ trước tòa án quốc tế, và dứt khoát một lần cho xong, vứt bỏ mối quan hệ về ý thức hệ với TQ vào xọt rác lịch sử. Việt Nam phải thực hiện một cách đầy đủ và đi theo lý tưởng thực sự của bản Tuyên ngôn Độc lập mà HCM đã viết vào năm 1945. Và điều đó có nghĩa là sau cùng thì Viêt Nam cũng thiết lập được các mối quan hệ kinh tế và quân sự chặt chẽ với Hoa Kỳ như HCM đã mong muốn từ sau chiến tranh thế giới II.
Đó là cách duy nhất để đánh bại chủ nghĩa bành trướng kiểu mới của TQ mà Tập Cận Bình đang theo đuổi, điều đó cũng sẽ giúp cho Việt Nam gia nhập với thế giới văn minh, với những lý tưởng về dân chủ, tự do và công bằng cho tất cả.
Liêm Nguyễn lược dịch theo The New York Times

Bài mới nhất

Bài cũ